Khối doanh nghiệp nhỏ và vừa (SME) đang bế tắc vì thiếu vốn nhưng không thể vay vì đã thế chấp hết tài sản của mình, theo thông tin tại Hội nghị Thủ tướng với doanh nghiệp đang diễn ra tại Hà Nội hôm 28-4.
Báo cáo tại Hội nghị Thủ tướng với doanh nghiệp diễn ra hôm nay, Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KH-ĐT) nhận định các giải pháp chính sách mà Ngân hàng Nhà nước (NHNN) đưa ra nhằm tháo gỡ khó khăn cho khu vực doanh nghiệp, xử lý nợ xấu, giảm rào cản về điều kiện tín dụng... chưa phát huy được tác dụng.
Bộ KH-ĐT nêu rõ rằng số dư nợ tại các tổ chức tín dụng của khối SME liên tục giảm trong các năm gần đây, trong khi giá trị tài sản thế chấp ngày càng tăng.
“Trong thời gian qua doanh nghiệp đã thế chấp hết các tài sản đã có và hiện nay không thể dùng hàng tồn kho làm tài sản thế chấp để đảm bảo vay vốn nữa”, Bộ KH-ĐT dẫn nguồn từ NHNN nhận xét.
Vì thế trong khi số lượng và dư nợ tín dụng của doanh nghiệp SME giảm thì tổng giá trị tài sản đảm bảo cho dư nợ tăng liên tục, từ 994.000 tỉ đồng (chiếm 161% dư nợ) năm 2011 lên 1.058.000 tỉ đồng (chiếm 164% dư nợ) năm 2012 và 1.138.000 tỉ đồng (chiếm 178% dư nợ) tại thời điểm 30-9-2013.
Khả năng hấp thu vốn của doanh nghiệp cũng thấp. Tín dụng đến 20-3-2014 chỉ tăng 0,61% so với tháng trước và giảm 0,57% so với tháng 12-2013. Đặc biệt, tín dụng cho các doanh nghiệp SME tăng trưởng cả năm 2013 chưa đầy 1% so với cuối năm 2012. Thực tế cho thấy doanh nghiệp có xu hướng co cụm hoặc e ngại mở rộng sản xuất, dẫn đến dư thừa tín dụng tại các ngân hàng.
Tổng dư nợ cho vay cũng đang trên đà suy giảm. Tại thời điểm 31-12-2012, số dư là 643.000 tỉ đồng, nhưng đến 30-9-2013 con số này là 637.000 tỉ, giảm 6.268 tỉ đồng, theo NHNN. Tỉ lệ nợ xấu của hệ thống ngân hàng tăng từ 4,08% (cuối năm 2012) đến 4,73% tổng dư nợ tín dụng vào tháng 10-2013, và điều này dẫn đến sự thận trọng của các ngân hàng.
Thêm vào đó, từ năm 2012 đến tháng 9/2013, không có doanh nghiệp SME nào được bảo lãnh để vay vốn của Ngân hàng Phát triển và các ngân hàng thương mại. Do vậy dù lãi suất cho vay hạ, nguồn vốn của ngân hàng có dư thừa, doanh nghiệp vẫn khó có cơ hội tiếp cận nguồn vốn vay cho đầu tư sản xuất kinh doanh trong bối cảnh sức mua của thị trường đi xuống, tồn kho chưa cải thiện nhiều.
Ngoài khó khăn do không có tài sản thế chấp, doanh nghiệp còn ngại, không muốn cho vay thế chấp tiền hoặc không vay được tiền vì kinh tế khó khăn, sản xuất kinh doanh đình trệ, doanh thu và lợi nhuận sụt giảm.
Một ví dụ cho thấy doanh thu khu vực doanh nghiệp ngoài nhà nước tăng từ 4,2 triệu tỉ đồng năm 2010 lên 5,93 triệu tỉ đồng năm 2012 (tăng 38,8%) nhưng lợi nhuận lại giảm đáng kể, từ mức 115.000 tỉ đồng năm 2010 xuống 68.100 ngàn tỉ đồng năm 2012. Mức sụt giảm này là 41,1%.
Tỉ suất lợi nhuận/doanh thu của doanh nghiệp ngoài nhà nước năm 2012 chỉ còn 1,15%. Tỉ lệ doanh nghiệp thua lỗ gia tăng đáng kể.
Trong khi đó, cùng thời điểm tương ứng, doanh thu và lợi nhuận của khu vực DNNN tăng hơn 40%, thậm chí lợi nhuận tăng gần 50% (năm 2012). Còn lợi nhuận của khu vực doanh nghiệp FDI có giảm nhưng mức giảm không đáng kể.
Sẽ giảm lãi suất khi có điều kiện
“Việc chậm tháo gỡ các khó khăn khiến cho quy mô doanh nghiệp vốn đã nhỏ ngày càng nhỏ dần đi,” ông Tô Hoài Nam, Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp SME nhận định.
“Dư nợ của khối doanh nghiệp này chiếm 60% tổng vốn tín dụng của hệ thống ngân hàng nên bất cứ khó khăn gì của doanh nghiệp đều ảnh hưởng trực tiếp đến hệ thống ngân hàng,” Thống đốc Bình nói. Do vậy, khi ngân hàng e ngại nợ xấu tăng lên, không dám cho vay thì phải tạo ra các cơ chế chính sách khác hỗ trợ doanh nghiệp.
Thống đốc NHNN Nguyễn Văn Bình công nhận những phân tích của ông Nam và các bộ liên quan là đúng. Ông thừa nhận các công cụ hỗ trợ doanh nghiêp SME như các chương trình, các quỹ bảo lãnh tín dụng… chưa hiệu quả trong điều kiện năng lực cạnh tranh, quản trị của nhiều doanh nghiệp SME còn yếu.
Trả lời nhiều câu hỏi của đại diện doanh nghiệp về việc lãi suất ngân hàng có giảm nữa hay không, ông Bình nói: “Sẽ giảm nếu có điều kiện.”
Song ông Thống đốc trần tình rằng lãi suât giảm như thời gian qua là quyết định đầy khó khăn của ngành ngân hàng, thậm chí chứa đựng cả rủi ro. Ông Bình nói phải cân đối kỹ lưỡng các quyết định để đảm bảo nguồn tiền và thanh khoản của nền kinh tế. “Nếu có bất kỳ cơ hội nào giảm được nữa thì giảm ngay, nhưng tránh chính sách “chụp giật”, nay xuống mai lên. Giữ ổn định là quan trọng nhất”, Thống đốc nói.
Nguồn thesaigontimes.vn
Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014
Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014
Tâm sự của một nạn nhân bán hàng đa cấp
Cư dân mạng đang lan truyền một bức thư đẫm nước mắt được cho là nạn nhân của một công ty bán hàng đa cấp., nhằm "cảnh tỉnh" những ai đang và sẽ có ý định bước chân vào môi trường này.
PV vừa có cuộc gặp gỡ một công ty đa cấp mới mở, theo điều tra của một số cơ quan truyền thông, thì đó là một "nhánh" khác của MB24. Những lời dẫn dụ mà các nhân viên của công ty này đưa ra có một số điểm rất giống với những gì mà "nạn nhân" của một công ty đa cấp "nhiều tai tiếng" đã trở thành đề tài điều tra của nhiều tờ báo. Tuy nhiên đến thời điểm này, các công ty đa cấp vẫn hoạt động ngang nhiên, bất chấp lời ra tiếng vào.
Dưới đây là tâm sự của thành viên Blackyhanoi được chia sẻ trên diễn đàn Vnecon một thời gian. Hiện cư dân mạng vẫn đang tích cực chia sẻ bức thư dài này với mong muốn cảnh tỉnh những người đang và có ý định bước chân vào môi trường đa cấp.
Nội dung bức thư như sau:
"Xin chào các bạn, mình muốn viết một bài về bản thân và tâm trạng rối ren của mình. Thật sự rất đau khổ khi gặp dự án X....
Mình biết dự án của công ty này cách đây 7 tháng. Ban đầu mình nghe 1 người bạn của mình nói và khuyên mình nên làm vì nó thay đổi được số phận. 1 tháng có thể thu nhập lên đến vài ngàn đô, và chỉ từ 3-5 năm là kết thúc cuộc đời làm kinh tế.
Thực ra mình không tin và không muốn nghe, vì xưa giờ đã cấp đã quá nổi tiếng là lừa đảo.
Và rồi 2 tháng sau, người bạn đó quay lại, mặc đồ vest, mang giày bóng loáng và đưa những tấm hình đi Thái Lan về, chụp hình với những siêu xe Lamboghini. Bạn ấy nói 2 tháng nữa bạn ấy được đi Tây Ban Nha, do công ty tài trợ. Thu nhập của bạn ấy bgio khoảng hơn 18tr/tháng.
Những lúc mình nói vậy, bạn mình bảo, nếu nói đa cấp lừa đảo, vậy chúng mình đi. Đó là câu hỏi rất thông minh của unicity khi đào tạo NPP của họ. Ai cũng vậy, vì họ biết chúng ta không thể nói theo cách của chúng ta để chứng minh được.
Mình quá kinh ngạc, cũng bắt đầu tin vì nhìn bạn ấy bây giờ rất bảnh, ăn nói lưu loát, bề ngoài thì rất bóng loáng. Mình bắt đầu tìm hiểu, lần đầu tiên ở 1 buổi hội thảo tại ks Gold1 , lúc đó bạn ấy cảm thấy chưa đủ thuyết phục với mình. Bạn ấy nói mình thu xếp đi Sài Gòn thì tham dự 1 buổi lớn hơn, quy mô hơn là supper OPP. Mình cũng đi, vì mình nghĩ nếu là cơ hội, mình ko muốn bỏ lỡ nó. mình tiếp tục thấy rung động.
Khi vào hội trường, mình được nghe nào là bác sỹ lên chia sẻ (mà sau này nghe kỹ mới nghĩ họ chỉ nói bác sỹ chứ khống nói ở bệnh viện nào). Rồi đủ thứ hết, mọi người ngồi dưới nghe nói Yes cũng Yes thêm ầm ầm. Mà lúc đó chắc họ cũng chưa thực sự hiểu gì. nhưng mình cảm giác lúc đó mình bị thôi miên theo những gì họ nói, lòng mình rạo rực muốn thăm gia ngay và không còn nghi ngờ gì nữa.
Về đến DL, hai hôm sau mình tiếp tục được bạn mình gọi ra quán cafe nói chuyện. Với tâm trạng rất hưng phấn, bạn ấy nói hùng hồn là chắc chắn mình sẽ làm được. Có muốn thành công không?
Trên đường về DL, trên xe là buổi nói chuyện, chia sẻ về những gì nhận được. Mình thấy mọi người đa số là đi lần đầu tiên. Họ khóc có, cười có. Họ như một tín đồ của Unicity và coi những người upline dẫn họ đi như là cha mẹ, ông nội... gì gì đó. Họ thấy biết ơn.
Đi để tận mắt chứng kiến và về làm sẽ nhanh thành công hơn. mình nghe cũng có lý, và đăng kí đi ngay. mình nhớ lúc ấy mình chẳng biết gì, chỉ nghe bạn ấy nói là đặt cọc tiền vé máy bay và tiến về tham dự UPS ở Thái Lan tổng cộng là 5,5 triệu.
Còn phải chuẩn bị thêm tiền để qua đó lo chi phí ăn ở. mình quyết định làm liều, đi vay mượn được 8tr và đặt cọc ngay. Nửa tháng sau, mình đi Thái.
Qua đó, còn ngạc nhiên hơn nữa với những người lần đầu đi nước ngoài như mình. Hội trường phải đến gần 5.000 người đến từ đủ thứ nước, vì mình thấy rất nhiều là cờ của nhiều nước. Ở phía trước là 2 dãy xe lamborghini và mescedess ...
Vậy là tôi tin... và từ đây, bắt đầu những tháng ngày đau khổ của tôi, tôi xin kể để mọi người có thể hiểu.
Ngoài ra những âm thanh U- UNIPOWER được mọi người Vn mình hét ầm ầm, mình nghĩ, nếu là lừa đảo, không lẽ tất cả mọi người ở đây đều bị lừa, và tất cả họ đều ngu như tôi?
Về Vn lại 2 ngày, tôi lại nhận được đt của bạn tôi hẹn ra quán cafe. Bạn tôi hỏi sao rồi? Tin chưa? Tôi trả lời rất chắc chắn là tôi rất tin, và mong muốn được làm sớm. Lúc này bạn tôi mới nói, bây giờ bắt đầu, thì có 3 gói để bạn lựa chọn, thứ nhất là gọi 100pv (tương đương 4 triệu). thứ 2 là gói 200pv ( tương đương 8 triệu) va goi VIP 500pv (20 trieu). Và hỏi tôi muốn tham gia gói nào?
Khi tôi hỏi kỹ từng gói, bạn tôi nói, gọi 100pv, và 200 pv chỉ là khách hàng thông minh sử dụng sản phẩm thôi, chứ ko kiếm được tiền, tức là ko có lương. chỉ có gói 500pv thì tôi mới cơ hội nhận được lương mỗi tháng vài ngàn đô. bạn ấy nói tôi hãy chọn đi, trong này ko bắt ép ai hết. ...
=> Nói là không bắt ép, nhưng tôi vẫn bị phải vào gói 500pv. Tôi tìm đến Un..là để làm, chứ đâu phải mua hàng sử dụng?
Trong đầu tôi bắt đầu có 1 sự nghi ngờ, và dường như bạn tôi nhận ra điều đó, nên nói qua chuyện khác, nào là trong này có anh Công chuối. Chỉ là đi chở chuối thôi, khổ lắm. Mà bây giờ thu nhập gần 100 triệu. Không lẽ bỏ ra 20 triệu thôi để thay đổi tương lại cũng không muốn sao??
Rồi nói tới tư duy kém hơn ông xe ôm, xe ôm muốn chạy xe họ phải đầu tư mười mấy triệu để mua xe chạy. Và hàng tháng thu lại được có vài triệu, trong khi mình bỏ ra chừng đó, thu lại gấp bội lần, tại sao không?
Tôi gọi điện thoại ngay cho bạn ấy để hỏi, bạn ấy cười to và nói với tôi: đó không phải là đầu tư!!! Đó là mình bỏ ra để mua sản phẩm về sử dụng cho riêng mình, có buôn bán gì đâu mà đầu tư? Vả lại ai cũng làm được, tại sao nói bản thân mình không làm được, tự tin lên?
Tôi nghe cũng có lý, dường như tôi bị cuốn theo những gì người ấy nói, và không còn là tôi nữatoi không nhận định được nữa.. Nhưng về đến nhà, tôi lại suy nghĩ, sao ban đầu bạn tôi nói để làm dự án này, không cần vốn? ko cần kinh nghiệm, và không có rủi ro? nếu tôi bỏ ra 20tr mà không làm được sẽ thế nào?
Trong lúc tôi vậy, ai cũng bảo tôi coi chừng bị lừa, ba mẹ tôi thì la măng, noi sẽ bị lừa cho mà xem.. Nhưng tôi mặc kệ, tôi cũng đưa ra vài lý luận mà tôi học được ở unicity. Rồi tôi bắt đầu công việc nhanh chóng, tôi hẹn những người mà tôi quen biết ra cafe để nói chuyện, và dĩ nhiên gần 2 tuần cafe, tôi phải tự trả, số tiến cafe đã lên đến tiền triệu mà vẫn không ai đồng ý làm. Vì họ nói lừa đảo, tôi buồn lắm.
Lại liên hệ với upline của mình, bạn tôi nói, từ từ, cái gì cũng ko vội vã được. Tôi chỉ cần tìm 5 người tham gia, vậy là giàu rồi. Nên 100 người tới hẹn, chắc chắn sẽ có 5 người đồng ý.
Tôi nghe lại thấy bùi tai. Những tháng ngày đó tôi rất khổ sở, vì tiền chi phí đã không còn. Nhưng bạn tôi lại nói, phải cố gắng đi, vay mượn 1 ít, rồi từ từ mình trả, mình sắp giầu rồi.
Bạn tôi nói tôi phải đầu tư vào ăn mặc, điện thoại, tóc tai để thật ra dáng. Vì mình làm dự án 4.000$ ma, phải thể hiện cho người ta tin, không lùi xùi được.
Tôi cứ quyết tâm làm. Ngày nào cũng hẹn, cũng gặp. Nhưng chỉ vài người tham gia đi opp xong, về họ lại từ bỏ. Tôi bắt đầu thấy lo lắng. Vì số tiền tôi vay để đi Thái, để vào gói 500pv, để cafe hẹn gặp,... đã lên đến con số gần 30 triệu. Tôi biết làm gì để trả nợ đây?
Tôi nghe thấy có lý. Vậy là về nhà, tôi lại vay mẹ một ít tiền đi mua sắm ít quần áo. Đổi một chiếc lumia nhìn cho ra dáng.
Đang lo lắng thì bạn tôi lại hẹn gặp, nói bây giờ đã qua tháng mới, tháng này chắc chắn sẽ tuyển được người, và sẽ có thu nhập. Nhưng nếu muốn có thu nhập, phải tham gia vào gói duy trì 200pv mỗi tháng, tương đương 8 triệu nữa. Trời ơi, sao bây giờ bạn mới nói cho tôi biết? Tiền đâu ra để tôi tiếp tục đây?
Bạn tôi nói, ráng đi, đây là quy định rồi. Chỉ 1 thời gian ngắn nữa, chỉ cần 3 người tham gia, là tôi sẽ có thu nhập rồi. Và bạn tôi khoe lương tháng này của nó là được 24tr...
Tôi nghĩ bây giờ phóng lao phải theo lao thôi. Ban đêm nằm nghỉ.. có lẽ tôi đã bị lừa, ban đầu nói là ko cần vốn. Sau đó dùng 1 phát thông báo nộp 20t. Nói là chỉ tham gia 1 lần trong đời làm kinh doanh thôi, bgio lại mọc đầu 8 triệu nữa. Tôi biết kiếm ở đâu?..
Tôi trằn trọc, nhưng tự dối lòng là ko đâu, ko bị lừa đâu. Vì mọi người người ta làm được vậy cơ mà.
Mỗi lần đi OPP là mỗi lần về hưng phấn. Sau này tôi mới nghĩ opp hay nói chuyện với upline như là bị thôi miên, là phải làm theo ý họ... Có lẽ là vậy. Bắt buộc phải đi nếu muốn nhanh thành công và có tiền trả nợ.
Một lần nữa tôi bị cuốn theo chiều gió, tôi về tiếp tục vay mượn, thêm 8tr nữa để thu xếp đi Thái lan lớp đào tạo. Mà bạn tôi nói là không phải ai cũng đi được, phải xét, và bạn tôi xin mãi mới được 1 xuất cho tôi đi. Giá vé tham gia là 7 triệu , cộng với tiền máy bay nữa là 10 tr..
Lạy trời, tôi quyết định chai mặt đi vay tiền. Lúc đó gặp các bạn trong nhóm upline, ai cũng nói hồi đó họ cũng khó khăn y như vậy. Có người phải cầm đồ xe máy, bán hết những gì họ có để tham gia, và bây giờ họ đã có tất cả. Tôi lại tin... Và tiếp tục mắc sai lầm.
Đi thái lan về được 1 nửa tháng, tôi lại bị upline hối thúc hoàn thành gói duy trì 200pv, phải thật nhanh trước ngày 12 của tháng thì mới được học lớp làm thủ lĩnh...
Lúc này tôi nghĩ tôi đã đánh đổi cả cuộc đời tôi, vì nếu thất bại, gia đình, bạn bè sẽ cười tôi. Và tôi không còn tiền để trả nợ.
Đối với tôi, thời gian khi tôi tham gia vào quay vòng đến chóng mặt. Lúc này đã có 2 bạn tham gia vào gói 500pv của tôi, tôi mừng lắm, nhưng lại xoay tiền để duy trì, cafe, và những khoản khác. Tôi lại phải cầm cố chiếc xe của mình ở tiệm cầm đồ online lấy 10tr.
Vậy là số tiền tôi đầu tư vào đã lên gần 60 triệu. Tôi ko nghĩ nó nhiều đến vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm ra con số ây.
Rồi một ngày, tôi đến một quán cafe để hẹn một người mới. Trong lúc ngồi chờ đợi, tôi nghe sau lưng một câu chuyện, một câu chuyện làm tôi khóc. Tôi bừng tỉnh, nhưng đã quá trễ.
Một người phụ nữ trông rất sành điệu (theo kiểu cao bồi thôn), tay sục sục một chai nước màu xanh, mà tôi biết đó là diệp lục, là người cùng công ty. Chị ta gọi điện thoại cho một người:
"Chị có muốn thành công không? Có muốn có tiền trả nợ không? Có muốn con chị được đi học Đại học không? Nếu có thì hãy nhanh lên. Thu xếp đưa em 20 triệu để em lấy hàng. Và đăng ký thành viên VIP cho chị. Và chị tuyển được 5 người, là lúc đó thu nhập của chị không dưới 20 triệu đâu.
Tin em đi, không lẽ em mà lại đi lừa chị sao? Không tin em sao? Mình cùng nhau làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn mà chị."
Bên máy bên kia ầm ừ gì đó, rồi chị này tắt mày cười ha hả lên, nói với 1 chị ngồi bên cạnh: "Em lừa được bà Oanh rồi chị ah, thế là thêm 1 con nhạn đã bị lừa. Thôi thì thông cảm nhé, vì cuộc sống cả thôi, chị ráng mà đi lừa lại người khác để kiếm cơm"
Nói xong chị ta lại cười ha hả. Lòng mình bắt đầu nóng rực lên, nước mắt ừng ực rồi ra. Nhắn tin cho con bé hẹn gặp là ko gặp nữa, để ngồi nghe tiếp câu chuyện. Nghe chị ta kể về thành tích mới 6 ngày lên được chức director. Mình nghe quen quen, quay lại nhìn... Thì ra đó là chị A, người đã lên chia sẻ thành công.
Nói trong nghẹn ngào, và làm mình khóc một trận... "Không ngờ bây giờ lại trở thành cáo đến vậy".
Nghe ngóng tiếp câu chuyện, mình nghe chị ta bảo chuẩn bị đi Thái Lan tham gia UPS, nhưng em không tốn đồng nào đâu nhé. Thế chị kia mới hỏi sao đi nước ngoài lại không tốn?
Bà Chung này mới kể: "chị biết không, vé tham dự chỉ tầm 1,7. hay 1,8tr thôi, nhưng e cứ hô lên là 2.5tr thế là chúng nó nộp cho em. Chúng nó có biết mẹ gì về tiền về đầu, chỉ có upline tui e là biết đích thực về bao nhiêu thôi.
Vì qua đây, chỉ phát cho cái thẻ over sea để vào. Chứ có ghi tiền bạc gì đâu. Tthế là upnline chúng em qua đó chỉ cần dắt theo tầm chục đứa là có tiền ăn xài thả ga, ăn sang nhé. Tiền của chúng nó cả, vậy mà đứa nào cũng tấm tắc: upline sài sang thế này chắc lương cao lắm. Em chỉ cười, mà trong bụng cười đến tung cả ruột. lũ ngu!!!"
Trời đất, nghe đến đây, tim tôi như đập muốn tung lồng ngực.. Ngày đó tôi cũng nộp tiền đi thái lan là 2,5tr.. Là tiền tôi đi vay, đi mượn.. Vậy mà người ta nỡ làm vậy.
Tôi bắt đầu ôm mặt khóc. Khóc vì mình ngu, mình đã bị lừa.
Ráng chịu đựng, ngồi nghe tiếp bà Chừng ấy sẽ nói gì nữa. Bà ấy tiếp tục...
"Người này lừa người kia, người đi trước lừa người đi sau. Khi họ đã tham gia là ko dứt ra được, vì phải cố mà đi lừa để có tiền mà trả nợ. Ai vào đây cũng nợ nần thôi, lấy tiền đâu ra?"
Tôi nước mắt ngắn, nước mắt dài ra về. Trời Đà Lạt lại mưa, Tôi mặc kệ cho mưa. Tôi vừa đi vừa khóc, nhận ra một giá trị ở Unicity là "lừa đảo mới tồn tại được".
Còn nhớ 1 câu mà 1 người upline nói "họ cười tôi, vì tôi không giống họ. Tôi cười họ, vì họ quá giống nhau" ... Đúng, tôi đã bị cười là những người như tôi quá ngu, để họ ăn tiền của chúng tôi và còn cười vào mặt chúng tôi. Vì chúng tôi qua ngu giống nhau.
Về đến nhà, một đêm tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ có nên dừng lại hay tiếp tục?
Dừng lại, tiền đâu tôi sẽ trả nợ?
Tiếp tục, thì tôi lại phải đi lừa người khác? Để họ sẽ khốn đốn như tôi bây giờ?
Sau một đêm, tôi quyết định dừng lại. Tôi không thể nhẫn tâm đi lừa những người người tội nghiệp kia được. Họ đều là những người có hoàn cảnh khó khăn. Nếu họ không lừa ai được, thì tiền đâu mà họ trả nợ?
Và liệu tôi lừa được họ vào hệ thống, tôi có ăn ngon, ngủ yên với đồng tiền khốn khó của họ không?
Dừng lại thôi! tôi bắt đầu không tham gia opp, không liên lạc với ai nữa. Rồi xin 1 công việc đi làm, hẹn những người cho tôi vay là tôi sẽ cố gắng làm và trả nợ cho họ. Tôi thú nhận "tôi đã bị lừa". Hên là mọi người đều là người thân, họ thông cảm và cho tôi khất nợ.
Bây giờ gần Tết rồi, tiền bạc tôi không còn 1 đồng, xe cộ thì cầm đồ, hàng tháng phải đóng tiền lời. Tôi đau khổ lắm.
Tôi mong những người chuẩn bị bước vào unicity hay đã bước lỡ rồi, thì hãy suy nghĩ thật kỹ. Người đầu tiên mà unicity hướng dẫn bạn đầu tiên nên tuyển dụng là những người thân quen nhất... Đừng làm vậy với người thân, bạn bè của mình, tàn nhẫn lắm.
Unicity, làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn? hay làm cho cuộc sống đau khổ hơn? Tôi mong các bạn nhận được qua bài viết này, và tìm hiểu thật kỹ trên báo chí. Báo chí, tivi đã đưa hết lên rồi, đừng sai lầm mà bước vào vòng luẩn quẩn này nữa.
Có thể một số bạn làm trong hệ thống Un.. khi đọc bài này sẽ chửi tôi là thất bại nên nói lung tung? Các bạn sẽ hỏi tôi đã sử dụng sản phẩm chưa? Có tin sản phẩm không?
Tôi xin trả lời luôn: Tôi đã sử dụng tất cả.
Đối với bột diệp lục, tôi uống gần 4 tháng rồi. Vẫn không thấy gì thay đổi như quảng cáo. Tới tháng tôi vẫn đau bụng kinh bình thường, mụn vẫn mọc đều đều.
Duy nhất có trà thải độc ruột là như quảng cáo nội thải độc tố ra hết. Tôi ngoài cảm thấy uống vào là đi toilet cả ngày, không biết là có thái độc gì không? Chắc là có, vì chỉ thấy ở toilet liên tục. Tôi rất ốm, uống đã hết 3 hộp lean compllet, vẫn ko thấy mập 1kg nào.
Chị gái tôi rất mập, cho uống hết 3 hộp slim hết 6,6tr, 3 hộp noni mà giảm được có 1,5kg. So với quảng cáo là giảm 5,7cm vùng bụng...
Đạm đậu nành cũng vậy, uống thì dở mà rất đắt. 1 hộp đậu nành gần cả triệu bạc. Uống được nửa tháng là hết rồi, thử hỏi nửa tháng uống đậu nành mà hết gần 1 triệu, vậy người ta uống đậu nành nguyên chất còn to hơn. Tất cả chỉ là giả dối, nói quá sự thật...
Lời bàn:
Nhân viên của một số công ty đa cấp được biết đến vốn nổi tiếng với “tình yêu” mù quáng dành cho công việc ‘hái ra tiền” cùng những màn thuyết trình, chia sẻ ngọt như rót mật vào tai của “đồng nghiệp”. Chính những màn “rót mật” này đã lôi kéo không biết bao nhiêu hoàn cảnh bi thương sa chân vào con đường làm ăn thiếu chân chính.
Trong vụ việc của công ty đa cấp MB24, hàng ngàn người đã mắc lừa bởi những màn chém gió thần sâu dưới đây. Tuy nhiên khi họ hiểu ra thì đã muộn.
Nguồn tinmoi.vn
PV vừa có cuộc gặp gỡ một công ty đa cấp mới mở, theo điều tra của một số cơ quan truyền thông, thì đó là một "nhánh" khác của MB24. Những lời dẫn dụ mà các nhân viên của công ty này đưa ra có một số điểm rất giống với những gì mà "nạn nhân" của một công ty đa cấp "nhiều tai tiếng" đã trở thành đề tài điều tra của nhiều tờ báo. Tuy nhiên đến thời điểm này, các công ty đa cấp vẫn hoạt động ngang nhiên, bất chấp lời ra tiếng vào.
Dưới đây là tâm sự của thành viên Blackyhanoi được chia sẻ trên diễn đàn Vnecon một thời gian. Hiện cư dân mạng vẫn đang tích cực chia sẻ bức thư dài này với mong muốn cảnh tỉnh những người đang và có ý định bước chân vào môi trường đa cấp.
Nội dung bức thư như sau:
"Xin chào các bạn, mình muốn viết một bài về bản thân và tâm trạng rối ren của mình. Thật sự rất đau khổ khi gặp dự án X....
Mình biết dự án của công ty này cách đây 7 tháng. Ban đầu mình nghe 1 người bạn của mình nói và khuyên mình nên làm vì nó thay đổi được số phận. 1 tháng có thể thu nhập lên đến vài ngàn đô, và chỉ từ 3-5 năm là kết thúc cuộc đời làm kinh tế.
Thực ra mình không tin và không muốn nghe, vì xưa giờ đã cấp đã quá nổi tiếng là lừa đảo.
Và rồi 2 tháng sau, người bạn đó quay lại, mặc đồ vest, mang giày bóng loáng và đưa những tấm hình đi Thái Lan về, chụp hình với những siêu xe Lamboghini. Bạn ấy nói 2 tháng nữa bạn ấy được đi Tây Ban Nha, do công ty tài trợ. Thu nhập của bạn ấy bgio khoảng hơn 18tr/tháng.
Những lúc mình nói vậy, bạn mình bảo, nếu nói đa cấp lừa đảo, vậy chúng mình đi. Đó là câu hỏi rất thông minh của unicity khi đào tạo NPP của họ. Ai cũng vậy, vì họ biết chúng ta không thể nói theo cách của chúng ta để chứng minh được.
Mình quá kinh ngạc, cũng bắt đầu tin vì nhìn bạn ấy bây giờ rất bảnh, ăn nói lưu loát, bề ngoài thì rất bóng loáng. Mình bắt đầu tìm hiểu, lần đầu tiên ở 1 buổi hội thảo tại ks Gold1 , lúc đó bạn ấy cảm thấy chưa đủ thuyết phục với mình. Bạn ấy nói mình thu xếp đi Sài Gòn thì tham dự 1 buổi lớn hơn, quy mô hơn là supper OPP. Mình cũng đi, vì mình nghĩ nếu là cơ hội, mình ko muốn bỏ lỡ nó. mình tiếp tục thấy rung động.
Khi vào hội trường, mình được nghe nào là bác sỹ lên chia sẻ (mà sau này nghe kỹ mới nghĩ họ chỉ nói bác sỹ chứ khống nói ở bệnh viện nào). Rồi đủ thứ hết, mọi người ngồi dưới nghe nói Yes cũng Yes thêm ầm ầm. Mà lúc đó chắc họ cũng chưa thực sự hiểu gì. nhưng mình cảm giác lúc đó mình bị thôi miên theo những gì họ nói, lòng mình rạo rực muốn thăm gia ngay và không còn nghi ngờ gì nữa.
Về đến DL, hai hôm sau mình tiếp tục được bạn mình gọi ra quán cafe nói chuyện. Với tâm trạng rất hưng phấn, bạn ấy nói hùng hồn là chắc chắn mình sẽ làm được. Có muốn thành công không?
Trên đường về DL, trên xe là buổi nói chuyện, chia sẻ về những gì nhận được. Mình thấy mọi người đa số là đi lần đầu tiên. Họ khóc có, cười có. Họ như một tín đồ của Unicity và coi những người upline dẫn họ đi như là cha mẹ, ông nội... gì gì đó. Họ thấy biết ơn.
Đi để tận mắt chứng kiến và về làm sẽ nhanh thành công hơn. mình nghe cũng có lý, và đăng kí đi ngay. mình nhớ lúc ấy mình chẳng biết gì, chỉ nghe bạn ấy nói là đặt cọc tiền vé máy bay và tiến về tham dự UPS ở Thái Lan tổng cộng là 5,5 triệu.
Còn phải chuẩn bị thêm tiền để qua đó lo chi phí ăn ở. mình quyết định làm liều, đi vay mượn được 8tr và đặt cọc ngay. Nửa tháng sau, mình đi Thái.
Qua đó, còn ngạc nhiên hơn nữa với những người lần đầu đi nước ngoài như mình. Hội trường phải đến gần 5.000 người đến từ đủ thứ nước, vì mình thấy rất nhiều là cờ của nhiều nước. Ở phía trước là 2 dãy xe lamborghini và mescedess ...
Vậy là tôi tin... và từ đây, bắt đầu những tháng ngày đau khổ của tôi, tôi xin kể để mọi người có thể hiểu.
Ngoài ra những âm thanh U- UNIPOWER được mọi người Vn mình hét ầm ầm, mình nghĩ, nếu là lừa đảo, không lẽ tất cả mọi người ở đây đều bị lừa, và tất cả họ đều ngu như tôi?
Về Vn lại 2 ngày, tôi lại nhận được đt của bạn tôi hẹn ra quán cafe. Bạn tôi hỏi sao rồi? Tin chưa? Tôi trả lời rất chắc chắn là tôi rất tin, và mong muốn được làm sớm. Lúc này bạn tôi mới nói, bây giờ bắt đầu, thì có 3 gói để bạn lựa chọn, thứ nhất là gọi 100pv (tương đương 4 triệu). thứ 2 là gói 200pv ( tương đương 8 triệu) va goi VIP 500pv (20 trieu). Và hỏi tôi muốn tham gia gói nào?
Khi tôi hỏi kỹ từng gói, bạn tôi nói, gọi 100pv, và 200 pv chỉ là khách hàng thông minh sử dụng sản phẩm thôi, chứ ko kiếm được tiền, tức là ko có lương. chỉ có gói 500pv thì tôi mới cơ hội nhận được lương mỗi tháng vài ngàn đô. bạn ấy nói tôi hãy chọn đi, trong này ko bắt ép ai hết. ...
=> Nói là không bắt ép, nhưng tôi vẫn bị phải vào gói 500pv. Tôi tìm đến Un..là để làm, chứ đâu phải mua hàng sử dụng?
Trong đầu tôi bắt đầu có 1 sự nghi ngờ, và dường như bạn tôi nhận ra điều đó, nên nói qua chuyện khác, nào là trong này có anh Công chuối. Chỉ là đi chở chuối thôi, khổ lắm. Mà bây giờ thu nhập gần 100 triệu. Không lẽ bỏ ra 20 triệu thôi để thay đổi tương lại cũng không muốn sao??
Rồi nói tới tư duy kém hơn ông xe ôm, xe ôm muốn chạy xe họ phải đầu tư mười mấy triệu để mua xe chạy. Và hàng tháng thu lại được có vài triệu, trong khi mình bỏ ra chừng đó, thu lại gấp bội lần, tại sao không?
Tôi gọi điện thoại ngay cho bạn ấy để hỏi, bạn ấy cười to và nói với tôi: đó không phải là đầu tư!!! Đó là mình bỏ ra để mua sản phẩm về sử dụng cho riêng mình, có buôn bán gì đâu mà đầu tư? Vả lại ai cũng làm được, tại sao nói bản thân mình không làm được, tự tin lên?
Tôi nghe cũng có lý, dường như tôi bị cuốn theo những gì người ấy nói, và không còn là tôi nữatoi không nhận định được nữa.. Nhưng về đến nhà, tôi lại suy nghĩ, sao ban đầu bạn tôi nói để làm dự án này, không cần vốn? ko cần kinh nghiệm, và không có rủi ro? nếu tôi bỏ ra 20tr mà không làm được sẽ thế nào?
Trong lúc tôi vậy, ai cũng bảo tôi coi chừng bị lừa, ba mẹ tôi thì la măng, noi sẽ bị lừa cho mà xem.. Nhưng tôi mặc kệ, tôi cũng đưa ra vài lý luận mà tôi học được ở unicity. Rồi tôi bắt đầu công việc nhanh chóng, tôi hẹn những người mà tôi quen biết ra cafe để nói chuyện, và dĩ nhiên gần 2 tuần cafe, tôi phải tự trả, số tiến cafe đã lên đến tiền triệu mà vẫn không ai đồng ý làm. Vì họ nói lừa đảo, tôi buồn lắm.
Lại liên hệ với upline của mình, bạn tôi nói, từ từ, cái gì cũng ko vội vã được. Tôi chỉ cần tìm 5 người tham gia, vậy là giàu rồi. Nên 100 người tới hẹn, chắc chắn sẽ có 5 người đồng ý.
Tôi nghe lại thấy bùi tai. Những tháng ngày đó tôi rất khổ sở, vì tiền chi phí đã không còn. Nhưng bạn tôi lại nói, phải cố gắng đi, vay mượn 1 ít, rồi từ từ mình trả, mình sắp giầu rồi.
Bạn tôi nói tôi phải đầu tư vào ăn mặc, điện thoại, tóc tai để thật ra dáng. Vì mình làm dự án 4.000$ ma, phải thể hiện cho người ta tin, không lùi xùi được.
Tôi cứ quyết tâm làm. Ngày nào cũng hẹn, cũng gặp. Nhưng chỉ vài người tham gia đi opp xong, về họ lại từ bỏ. Tôi bắt đầu thấy lo lắng. Vì số tiền tôi vay để đi Thái, để vào gói 500pv, để cafe hẹn gặp,... đã lên đến con số gần 30 triệu. Tôi biết làm gì để trả nợ đây?
Tôi nghe thấy có lý. Vậy là về nhà, tôi lại vay mẹ một ít tiền đi mua sắm ít quần áo. Đổi một chiếc lumia nhìn cho ra dáng.
Đang lo lắng thì bạn tôi lại hẹn gặp, nói bây giờ đã qua tháng mới, tháng này chắc chắn sẽ tuyển được người, và sẽ có thu nhập. Nhưng nếu muốn có thu nhập, phải tham gia vào gói duy trì 200pv mỗi tháng, tương đương 8 triệu nữa. Trời ơi, sao bây giờ bạn mới nói cho tôi biết? Tiền đâu ra để tôi tiếp tục đây?
Bạn tôi nói, ráng đi, đây là quy định rồi. Chỉ 1 thời gian ngắn nữa, chỉ cần 3 người tham gia, là tôi sẽ có thu nhập rồi. Và bạn tôi khoe lương tháng này của nó là được 24tr...
Tôi nghĩ bây giờ phóng lao phải theo lao thôi. Ban đêm nằm nghỉ.. có lẽ tôi đã bị lừa, ban đầu nói là ko cần vốn. Sau đó dùng 1 phát thông báo nộp 20t. Nói là chỉ tham gia 1 lần trong đời làm kinh doanh thôi, bgio lại mọc đầu 8 triệu nữa. Tôi biết kiếm ở đâu?..
Tôi trằn trọc, nhưng tự dối lòng là ko đâu, ko bị lừa đâu. Vì mọi người người ta làm được vậy cơ mà.
Mỗi lần đi OPP là mỗi lần về hưng phấn. Sau này tôi mới nghĩ opp hay nói chuyện với upline như là bị thôi miên, là phải làm theo ý họ... Có lẽ là vậy. Bắt buộc phải đi nếu muốn nhanh thành công và có tiền trả nợ.
Một lần nữa tôi bị cuốn theo chiều gió, tôi về tiếp tục vay mượn, thêm 8tr nữa để thu xếp đi Thái lan lớp đào tạo. Mà bạn tôi nói là không phải ai cũng đi được, phải xét, và bạn tôi xin mãi mới được 1 xuất cho tôi đi. Giá vé tham gia là 7 triệu , cộng với tiền máy bay nữa là 10 tr..
Lạy trời, tôi quyết định chai mặt đi vay tiền. Lúc đó gặp các bạn trong nhóm upline, ai cũng nói hồi đó họ cũng khó khăn y như vậy. Có người phải cầm đồ xe máy, bán hết những gì họ có để tham gia, và bây giờ họ đã có tất cả. Tôi lại tin... Và tiếp tục mắc sai lầm.
Đi thái lan về được 1 nửa tháng, tôi lại bị upline hối thúc hoàn thành gói duy trì 200pv, phải thật nhanh trước ngày 12 của tháng thì mới được học lớp làm thủ lĩnh...
Lúc này tôi nghĩ tôi đã đánh đổi cả cuộc đời tôi, vì nếu thất bại, gia đình, bạn bè sẽ cười tôi. Và tôi không còn tiền để trả nợ.
Đối với tôi, thời gian khi tôi tham gia vào quay vòng đến chóng mặt. Lúc này đã có 2 bạn tham gia vào gói 500pv của tôi, tôi mừng lắm, nhưng lại xoay tiền để duy trì, cafe, và những khoản khác. Tôi lại phải cầm cố chiếc xe của mình ở tiệm cầm đồ online lấy 10tr.
Vậy là số tiền tôi đầu tư vào đã lên gần 60 triệu. Tôi ko nghĩ nó nhiều đến vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm ra con số ây.
Rồi một ngày, tôi đến một quán cafe để hẹn một người mới. Trong lúc ngồi chờ đợi, tôi nghe sau lưng một câu chuyện, một câu chuyện làm tôi khóc. Tôi bừng tỉnh, nhưng đã quá trễ.
Một người phụ nữ trông rất sành điệu (theo kiểu cao bồi thôn), tay sục sục một chai nước màu xanh, mà tôi biết đó là diệp lục, là người cùng công ty. Chị ta gọi điện thoại cho một người:
"Chị có muốn thành công không? Có muốn có tiền trả nợ không? Có muốn con chị được đi học Đại học không? Nếu có thì hãy nhanh lên. Thu xếp đưa em 20 triệu để em lấy hàng. Và đăng ký thành viên VIP cho chị. Và chị tuyển được 5 người, là lúc đó thu nhập của chị không dưới 20 triệu đâu.
Tin em đi, không lẽ em mà lại đi lừa chị sao? Không tin em sao? Mình cùng nhau làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn mà chị."
Bên máy bên kia ầm ừ gì đó, rồi chị này tắt mày cười ha hả lên, nói với 1 chị ngồi bên cạnh: "Em lừa được bà Oanh rồi chị ah, thế là thêm 1 con nhạn đã bị lừa. Thôi thì thông cảm nhé, vì cuộc sống cả thôi, chị ráng mà đi lừa lại người khác để kiếm cơm"
Nói xong chị ta lại cười ha hả. Lòng mình bắt đầu nóng rực lên, nước mắt ừng ực rồi ra. Nhắn tin cho con bé hẹn gặp là ko gặp nữa, để ngồi nghe tiếp câu chuyện. Nghe chị ta kể về thành tích mới 6 ngày lên được chức director. Mình nghe quen quen, quay lại nhìn... Thì ra đó là chị A, người đã lên chia sẻ thành công.
Nói trong nghẹn ngào, và làm mình khóc một trận... "Không ngờ bây giờ lại trở thành cáo đến vậy".
Nghe ngóng tiếp câu chuyện, mình nghe chị ta bảo chuẩn bị đi Thái Lan tham gia UPS, nhưng em không tốn đồng nào đâu nhé. Thế chị kia mới hỏi sao đi nước ngoài lại không tốn?
Bà Chung này mới kể: "chị biết không, vé tham dự chỉ tầm 1,7. hay 1,8tr thôi, nhưng e cứ hô lên là 2.5tr thế là chúng nó nộp cho em. Chúng nó có biết mẹ gì về tiền về đầu, chỉ có upline tui e là biết đích thực về bao nhiêu thôi.
Vì qua đây, chỉ phát cho cái thẻ over sea để vào. Chứ có ghi tiền bạc gì đâu. Tthế là upnline chúng em qua đó chỉ cần dắt theo tầm chục đứa là có tiền ăn xài thả ga, ăn sang nhé. Tiền của chúng nó cả, vậy mà đứa nào cũng tấm tắc: upline sài sang thế này chắc lương cao lắm. Em chỉ cười, mà trong bụng cười đến tung cả ruột. lũ ngu!!!"
Trời đất, nghe đến đây, tim tôi như đập muốn tung lồng ngực.. Ngày đó tôi cũng nộp tiền đi thái lan là 2,5tr.. Là tiền tôi đi vay, đi mượn.. Vậy mà người ta nỡ làm vậy.
Tôi bắt đầu ôm mặt khóc. Khóc vì mình ngu, mình đã bị lừa.
Ráng chịu đựng, ngồi nghe tiếp bà Chừng ấy sẽ nói gì nữa. Bà ấy tiếp tục...
"Người này lừa người kia, người đi trước lừa người đi sau. Khi họ đã tham gia là ko dứt ra được, vì phải cố mà đi lừa để có tiền mà trả nợ. Ai vào đây cũng nợ nần thôi, lấy tiền đâu ra?"
Tôi nước mắt ngắn, nước mắt dài ra về. Trời Đà Lạt lại mưa, Tôi mặc kệ cho mưa. Tôi vừa đi vừa khóc, nhận ra một giá trị ở Unicity là "lừa đảo mới tồn tại được".
Còn nhớ 1 câu mà 1 người upline nói "họ cười tôi, vì tôi không giống họ. Tôi cười họ, vì họ quá giống nhau" ... Đúng, tôi đã bị cười là những người như tôi quá ngu, để họ ăn tiền của chúng tôi và còn cười vào mặt chúng tôi. Vì chúng tôi qua ngu giống nhau.
Về đến nhà, một đêm tôi không ngủ được. Tôi suy nghĩ có nên dừng lại hay tiếp tục?
Dừng lại, tiền đâu tôi sẽ trả nợ?
Tiếp tục, thì tôi lại phải đi lừa người khác? Để họ sẽ khốn đốn như tôi bây giờ?
Sau một đêm, tôi quyết định dừng lại. Tôi không thể nhẫn tâm đi lừa những người người tội nghiệp kia được. Họ đều là những người có hoàn cảnh khó khăn. Nếu họ không lừa ai được, thì tiền đâu mà họ trả nợ?
Và liệu tôi lừa được họ vào hệ thống, tôi có ăn ngon, ngủ yên với đồng tiền khốn khó của họ không?
Dừng lại thôi! tôi bắt đầu không tham gia opp, không liên lạc với ai nữa. Rồi xin 1 công việc đi làm, hẹn những người cho tôi vay là tôi sẽ cố gắng làm và trả nợ cho họ. Tôi thú nhận "tôi đã bị lừa". Hên là mọi người đều là người thân, họ thông cảm và cho tôi khất nợ.
Bây giờ gần Tết rồi, tiền bạc tôi không còn 1 đồng, xe cộ thì cầm đồ, hàng tháng phải đóng tiền lời. Tôi đau khổ lắm.
Tôi mong những người chuẩn bị bước vào unicity hay đã bước lỡ rồi, thì hãy suy nghĩ thật kỹ. Người đầu tiên mà unicity hướng dẫn bạn đầu tiên nên tuyển dụng là những người thân quen nhất... Đừng làm vậy với người thân, bạn bè của mình, tàn nhẫn lắm.
Unicity, làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn? hay làm cho cuộc sống đau khổ hơn? Tôi mong các bạn nhận được qua bài viết này, và tìm hiểu thật kỹ trên báo chí. Báo chí, tivi đã đưa hết lên rồi, đừng sai lầm mà bước vào vòng luẩn quẩn này nữa.
Có thể một số bạn làm trong hệ thống Un.. khi đọc bài này sẽ chửi tôi là thất bại nên nói lung tung? Các bạn sẽ hỏi tôi đã sử dụng sản phẩm chưa? Có tin sản phẩm không?
Tôi xin trả lời luôn: Tôi đã sử dụng tất cả.
Đối với bột diệp lục, tôi uống gần 4 tháng rồi. Vẫn không thấy gì thay đổi như quảng cáo. Tới tháng tôi vẫn đau bụng kinh bình thường, mụn vẫn mọc đều đều.
Duy nhất có trà thải độc ruột là như quảng cáo nội thải độc tố ra hết. Tôi ngoài cảm thấy uống vào là đi toilet cả ngày, không biết là có thái độc gì không? Chắc là có, vì chỉ thấy ở toilet liên tục. Tôi rất ốm, uống đã hết 3 hộp lean compllet, vẫn ko thấy mập 1kg nào.
Chị gái tôi rất mập, cho uống hết 3 hộp slim hết 6,6tr, 3 hộp noni mà giảm được có 1,5kg. So với quảng cáo là giảm 5,7cm vùng bụng...
Đạm đậu nành cũng vậy, uống thì dở mà rất đắt. 1 hộp đậu nành gần cả triệu bạc. Uống được nửa tháng là hết rồi, thử hỏi nửa tháng uống đậu nành mà hết gần 1 triệu, vậy người ta uống đậu nành nguyên chất còn to hơn. Tất cả chỉ là giả dối, nói quá sự thật...
Lời bàn:
Nhân viên của một số công ty đa cấp được biết đến vốn nổi tiếng với “tình yêu” mù quáng dành cho công việc ‘hái ra tiền” cùng những màn thuyết trình, chia sẻ ngọt như rót mật vào tai của “đồng nghiệp”. Chính những màn “rót mật” này đã lôi kéo không biết bao nhiêu hoàn cảnh bi thương sa chân vào con đường làm ăn thiếu chân chính.
Trong vụ việc của công ty đa cấp MB24, hàng ngàn người đã mắc lừa bởi những màn chém gió thần sâu dưới đây. Tuy nhiên khi họ hiểu ra thì đã muộn.
Nguồn tinmoi.vn
Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014
Bắt quả tang đối tượng trộm cắp trên đường ở Cần Thơ
Lúc 14h ngày 1/4, trinh sát Đội CSHS Đặc nhiệm (Phòng PC45), Công an TP Cần Thơ tiến hành bắt “nóng” đối tượng Đỗ Tấn Vũ (25 tuổi, ngụ phường An Hòa, quận Ninh Kiều, TP Cần Thơ) về hành vi “Trộm cắp và cướp giật tài sản”.
Theo đó, sau khi đi lòng vòng tìm “mồi”, vào thời điểm trên, Vũ đến khu vực chợ Hưng Lợi (quận Ninh Kiều) thấy một phụ nữ dựng xe bên đường ghé mua rau nhưng lại để giỏ xách trên xe, y liền đến lấy “nẫng” cái túi rồi nhanh chân tẩu thoát. Trong túi xách có 1 giấy cầm đồ lãi suất thấp có giá 4 triệu đồng, gần 500.000 đồng tiền mặt và một số giấy tờ tùy thân.
Tại cơ quan Công an, Vũ khai nhận, lúc 8h cùng ngày, sau khi đi lòng vòng tìm người sơ hở để cướp tài sản, khi đến khu vực chợ An Hòa, thấy một phụ nữ ghé mua đồ, trên xe để một bọc ni –lông, đối tượng đến lấy trộm rồi tẩu thoát.
Trước đó, sáng ngày 9/3, Vũ đến trước khu vực siêu thị Co.opMart, đường Hòa Bình (quận Ninh Kiều), phát hiện một phụ nữ hai tay xách đồ, kẹp ví vào nách nên áp sát giật ví bên trong có 8 triệu đồng và một số giấy tờ tùy thân. Cơ quan cơ quan CSĐT Công an đang tạm giữ Vũ để điều tra làm rõ
Nguồn cand.com.vn
Theo đó, sau khi đi lòng vòng tìm “mồi”, vào thời điểm trên, Vũ đến khu vực chợ Hưng Lợi (quận Ninh Kiều) thấy một phụ nữ dựng xe bên đường ghé mua rau nhưng lại để giỏ xách trên xe, y liền đến lấy “nẫng” cái túi rồi nhanh chân tẩu thoát. Trong túi xách có 1 giấy cầm đồ lãi suất thấp có giá 4 triệu đồng, gần 500.000 đồng tiền mặt và một số giấy tờ tùy thân.
Tại cơ quan Công an, Vũ khai nhận, lúc 8h cùng ngày, sau khi đi lòng vòng tìm người sơ hở để cướp tài sản, khi đến khu vực chợ An Hòa, thấy một phụ nữ ghé mua đồ, trên xe để một bọc ni –lông, đối tượng đến lấy trộm rồi tẩu thoát.
Trước đó, sáng ngày 9/3, Vũ đến trước khu vực siêu thị Co.opMart, đường Hòa Bình (quận Ninh Kiều), phát hiện một phụ nữ hai tay xách đồ, kẹp ví vào nách nên áp sát giật ví bên trong có 8 triệu đồng và một số giấy tờ tùy thân. Cơ quan cơ quan CSĐT Công an đang tạm giữ Vũ để điều tra làm rõ
Nguồn cand.com.vn
Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014
Tuyệt chiêu vu khống chủ nợ bán vàng giả hòng xù nợ
Bị một nhóm người là những “con nợ” vu khống làm ảnh hưởng đến uy tín và thiệt thại trong kinh doanh, bà La Thị Mỹ Hạnh (ngụ TX Hà Tiên, Kiên Giang) vừa có đơn gửi các cơ quan chức năng đề nghị khởi tố nhóm người này về tội vu khống.
Trong đơn tố cáo gửi Báo điện tử Dân trí mới đây, bà La Thị Mỹ Hạnh tiếp tục trình bày: Đầu năm 2013, một số hộ dân ở thị xã Hà Tiên và huyện Giang Thành (cùng tỉnh Kiên Giang) có đơn tố cáo gửi cơ quan chức năng TX Hà Tiên tố cáo bà Hạnh có hành vi lừa đảo, chiếm đoạt tài sản của các hộ dân này.
Bà La Thị Mỹ Hạnh cho biết, những người đứng đơn tố cáo bà gồm có: bà Võ Tuyết Nhung, ông Nguyễn Văn Tới, ông Trần Văn Sái, bà Hui Thị Hứng (cùng ngụ ấp Xà Xía, xã Mỹ Đức, TX Hà Tiên), ông Trát Hồng Hải, bà Phạm Thu Hương (cùng ngụ phường Pháo Đài, TX Hà Tiên), bà Ngô Thị Lếnh, bà Ngô Thị Kim Chia, bà Trần Mỹ Phượng (cùng ngụ xã Phú Mỹ, huyện Giang Thành), bà Nguyễn Thị Tuyết Mai (ngụ xã Thuận Yên, TX Hà Tiên), bà Nguyễn Siếu Xuân, bà Nguyễn Thiên Trang (ngụ xã Mỹ Đức, TX Hà Tiên), bà Đỗ Thị Kiệm (ngụ phường Đông Hồ, TX Hà Tiên), ông Hoàng Văn Hưng (ngụ phường Tô Châu, TX Hà Tiên).
Theo bà Hạnh, những người nêu trên có người mượn nợ bà nhưng không trả; có người cầm, chuyển nhượng giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho bà nhưng sau đó không có tiền chuộc lại còn tố bà lừa lấy tài sản...và nhiều hành vi “trở mặt” khác đối với bà.
Điển hình như vụ hai mảnh đất có diện tích 2662,1m2 đất trồng lúa và diện tích 248,m2 đất ODT của ông Trần Văn Sái được UBND TX Hà Tiên cấp cho ông Sái vào năm 2005 và 2009. Sau đó, ông Sái chuyển nhượng lại cho bà Hạnh vào năm 2012. Tuy nhiên, ông Sái và bà Nhung lại tố bà Hạnh lừa đảo chiếm đoạt đất.
Hay vụ hai chị em bà Ngô Thị Lếnh và Ngô Thị Kim Chia cầm đồ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho bà Hạnh 300 triệu đồng nhưng sau đó không có tiền chuộc rồi xảy ra tranh chấp. Vụ án này đã được tòa án tuyên phúc thẩm vào cuối tháng 10/2013. Trong đó tài sản của bà Lếnh đang phát mãi để trả nợ cho bà Hạnh nhưng bà Lếnh không trả nợ mà còn làm đơn cùng với những người khác tố cáo bà Hành lừa đảo.
Bà Hạnh cho biết, những người nêu trên đã vu khống bà là lừa đảo, bán vàng giả, làm đơn tố cáo bà đến các cơ quan pháp luật. “Từ khi bị tố cáo vu khống, tui trở nên điêu đứng, tất cả đối tác làm ăn không còn ai tín nhiệm. Tui bị tổn thất tinh thần, uy tín, danh dự rất lớn vì những lá đơn vu khống của những người này”, bà Hạnh bức xúc.
Sau nhiều tháng vào cuộc điều tra theo đơn tố cáo, Công an TX Hà Tiên có thông báo cho bà Hạnh biết bà không có dấu hiệu vi phạm pháp luật như đơn tố cáo bà. Về việc này, trao đổi với PV Dân trí, một cán bộ điều tra của Công an TX Hà Tiên cũng cho biết, bà Hạnh không có hành vi như đơn tố cáo bà.
Trước hành vi vu khống của nhóm người trên, bà Hạnh cũng đã có đơn yêu cầu làm rõ, xử lý những người này. Ngày 26/3/2014, CQĐT Công an TX Hà Tiên có thông báo về việc “không khởi tố vụ án hình sự” đối với những người vu khống bà Hạnh. Thông báo của CQĐT Công an TX Hà Tiên do Phó Thủ trưởng cơ quan CSĐT Dương Thanh Giang ký, cho rằng: Hành vi của các đương sự Võ Tuyết Nhung, Nguyễn Thị Tuyết Mai, Trát Hồng Hải, Trần Mỹ Phượng, Ngô Thị Kim Chia và Ngô Thị Lếnh “không cấu thành tội phạm”.
Trước thông báo không khởi tố vụ án hình sự về hành vi vu khống của CQ CSĐT Công an TX Hà Tiên, bà Hạnh cho rằng, những người vu khống bà là có mục đích, có tổ chức nhằm gây mất uy tín, danh dự, công việc kinh doanh của bà. “Những người này vu khống tố cáo tôi với ý định đưa tôi vào tù để khỏi trả nợ cho tôi. Việc làm này là không thể chấp nhận được nhưng không hiểu vì sao cơ quan công an thị xã Hà Tiên lại cho là không có hành vi phạm tội”, bà Hạnh bức xúc và đặt nghi vấn.
Không đồng tình với thông báo kết luận không khởi tố vụ án hình sự đối với những người vu khống, bà Hạnh có đơn khiếu nại gửi Giám đốc Công an tỉnh Kiên Giang, Viện trưởng Viện KSND tỉnh Kiên Giang, báo Dân trí và một số cơ quan có thẩm quyền khác. Trong đơn khiếu nại, bà Hạnh nêu rõ: Những người tố cáo bà biết rõ là bịa đặt nhưng vẫn tung tin ra bên ngoài và làm đơn tố cáo bà đến cơ quan pháp luật. Trong khi bà là một doanh nghiệp kinh doanh vàng bạc nhưng những người nêu trên lại tố bà lừa đảo, bán vàng giả, cho vay nặng lãi, cho vay thế chấp…đã làm ảnh hưởng rất lớn đến đời sống và việc kinh doanh của bà. Bà Hạnh cho biết, kể từ khi bà bị tố cáo, bà bị thiệt hại trên dưới 2 tỷ đồng.
Do đó, bà Hạnh có đơn gửi cơ quan chức năng đề nghị khởi tố vụ án về hành vi vu khống đối với các đối tượng: Hoàng Văn Hưng, Võ Thị Tuyết Nhung, Nguyễn Văn Tới, Trát Hồng Hải, Phạm Thu Hương, Ngô Thị Lếnh, Ngô Thị Kim Chia, Trần Văn Sái, Hui Thị Hứng, Trần Mỹ Phượng, Nguyễn Siếu Xuân, Nguyễn Thiên Trang, Đỗ Thị Kiệm theo quy định của pháp luật.
Trao đổi với PV Dân trí, bà Hạnh cho biết, từ khi bà gửi đơn khiếu nại và đề nghị khởi tố vụ án đến CQĐT Công an TX Hà Tiên thì cơ quan này nhiều lần yêu cầu bà rút đơn. "Nhiều tháng trời tôi bị hàm oan, mất hết uy tín trong làm ăn, sa sút tinh thần khi bị những người kia tố cáo thì làm sao tôi chấp nhận bỏ qua cho được. Do đó, tôi không rút đơn mà yêu cầu cơ quan công an phải làm rõ, trả lại sự công bằng cho tôi", bà Hạnh nói.
Trong kho đó, khi trao đổi với PV Dân trí về vụ việc này, Luật sư Nguyễn Thị Thanh Tân - Trưởng VP Luật sư Thanh Tân (Đoàn Luật sư TP Cần Thơ)- cho rằng, sau khi xác minh, CQĐT đã kết luận bà La Thị Mỹ Hạnh không có dấu hiệu phạm tội như đơn tố cáo thì cần làm rõ hành vi vu khống của nhóm người nêu trên.
Theo Luật sư Thanh Tân, những người này đã làm đơn tố cáo bà Hạnh khi biết rõ tin tố cáo là không đúng sự thật và có đơn gửi đến cơ quan pháp luật đã vi phạm vào khoản 1, điều 122 Bộ luật tố tụng hình sự về tội vu khống.
“Bà Hạnh là một doanh nghiệp, chính những hành vi vu khống của những người này đã làm ảnh hưởng đến danh dự, gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của bà Hạnh. Do đó, CQĐT cần xem xét khởi tố vụ án để làm rõ, trả lại sự công bằng cho người bị vu khống”, Luật sư Tân nêu quan điểm.
Nguồn dantri.com.vn
Trong đơn tố cáo gửi Báo điện tử Dân trí mới đây, bà La Thị Mỹ Hạnh tiếp tục trình bày: Đầu năm 2013, một số hộ dân ở thị xã Hà Tiên và huyện Giang Thành (cùng tỉnh Kiên Giang) có đơn tố cáo gửi cơ quan chức năng TX Hà Tiên tố cáo bà Hạnh có hành vi lừa đảo, chiếm đoạt tài sản của các hộ dân này.
Bà La Thị Mỹ Hạnh cho biết, những người đứng đơn tố cáo bà gồm có: bà Võ Tuyết Nhung, ông Nguyễn Văn Tới, ông Trần Văn Sái, bà Hui Thị Hứng (cùng ngụ ấp Xà Xía, xã Mỹ Đức, TX Hà Tiên), ông Trát Hồng Hải, bà Phạm Thu Hương (cùng ngụ phường Pháo Đài, TX Hà Tiên), bà Ngô Thị Lếnh, bà Ngô Thị Kim Chia, bà Trần Mỹ Phượng (cùng ngụ xã Phú Mỹ, huyện Giang Thành), bà Nguyễn Thị Tuyết Mai (ngụ xã Thuận Yên, TX Hà Tiên), bà Nguyễn Siếu Xuân, bà Nguyễn Thiên Trang (ngụ xã Mỹ Đức, TX Hà Tiên), bà Đỗ Thị Kiệm (ngụ phường Đông Hồ, TX Hà Tiên), ông Hoàng Văn Hưng (ngụ phường Tô Châu, TX Hà Tiên).
Theo bà Hạnh, những người nêu trên có người mượn nợ bà nhưng không trả; có người cầm, chuyển nhượng giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho bà nhưng sau đó không có tiền chuộc lại còn tố bà lừa lấy tài sản...và nhiều hành vi “trở mặt” khác đối với bà.
Điển hình như vụ hai mảnh đất có diện tích 2662,1m2 đất trồng lúa và diện tích 248,m2 đất ODT của ông Trần Văn Sái được UBND TX Hà Tiên cấp cho ông Sái vào năm 2005 và 2009. Sau đó, ông Sái chuyển nhượng lại cho bà Hạnh vào năm 2012. Tuy nhiên, ông Sái và bà Nhung lại tố bà Hạnh lừa đảo chiếm đoạt đất.
Hay vụ hai chị em bà Ngô Thị Lếnh và Ngô Thị Kim Chia cầm đồ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho bà Hạnh 300 triệu đồng nhưng sau đó không có tiền chuộc rồi xảy ra tranh chấp. Vụ án này đã được tòa án tuyên phúc thẩm vào cuối tháng 10/2013. Trong đó tài sản của bà Lếnh đang phát mãi để trả nợ cho bà Hạnh nhưng bà Lếnh không trả nợ mà còn làm đơn cùng với những người khác tố cáo bà Hành lừa đảo.
Bà Hạnh cho biết, những người nêu trên đã vu khống bà là lừa đảo, bán vàng giả, làm đơn tố cáo bà đến các cơ quan pháp luật. “Từ khi bị tố cáo vu khống, tui trở nên điêu đứng, tất cả đối tác làm ăn không còn ai tín nhiệm. Tui bị tổn thất tinh thần, uy tín, danh dự rất lớn vì những lá đơn vu khống của những người này”, bà Hạnh bức xúc.
Sau nhiều tháng vào cuộc điều tra theo đơn tố cáo, Công an TX Hà Tiên có thông báo cho bà Hạnh biết bà không có dấu hiệu vi phạm pháp luật như đơn tố cáo bà. Về việc này, trao đổi với PV Dân trí, một cán bộ điều tra của Công an TX Hà Tiên cũng cho biết, bà Hạnh không có hành vi như đơn tố cáo bà.
Trước hành vi vu khống của nhóm người trên, bà Hạnh cũng đã có đơn yêu cầu làm rõ, xử lý những người này. Ngày 26/3/2014, CQĐT Công an TX Hà Tiên có thông báo về việc “không khởi tố vụ án hình sự” đối với những người vu khống bà Hạnh. Thông báo của CQĐT Công an TX Hà Tiên do Phó Thủ trưởng cơ quan CSĐT Dương Thanh Giang ký, cho rằng: Hành vi của các đương sự Võ Tuyết Nhung, Nguyễn Thị Tuyết Mai, Trát Hồng Hải, Trần Mỹ Phượng, Ngô Thị Kim Chia và Ngô Thị Lếnh “không cấu thành tội phạm”.
Trước thông báo không khởi tố vụ án hình sự về hành vi vu khống của CQ CSĐT Công an TX Hà Tiên, bà Hạnh cho rằng, những người vu khống bà là có mục đích, có tổ chức nhằm gây mất uy tín, danh dự, công việc kinh doanh của bà. “Những người này vu khống tố cáo tôi với ý định đưa tôi vào tù để khỏi trả nợ cho tôi. Việc làm này là không thể chấp nhận được nhưng không hiểu vì sao cơ quan công an thị xã Hà Tiên lại cho là không có hành vi phạm tội”, bà Hạnh bức xúc và đặt nghi vấn.
Không đồng tình với thông báo kết luận không khởi tố vụ án hình sự đối với những người vu khống, bà Hạnh có đơn khiếu nại gửi Giám đốc Công an tỉnh Kiên Giang, Viện trưởng Viện KSND tỉnh Kiên Giang, báo Dân trí và một số cơ quan có thẩm quyền khác. Trong đơn khiếu nại, bà Hạnh nêu rõ: Những người tố cáo bà biết rõ là bịa đặt nhưng vẫn tung tin ra bên ngoài và làm đơn tố cáo bà đến cơ quan pháp luật. Trong khi bà là một doanh nghiệp kinh doanh vàng bạc nhưng những người nêu trên lại tố bà lừa đảo, bán vàng giả, cho vay nặng lãi, cho vay thế chấp…đã làm ảnh hưởng rất lớn đến đời sống và việc kinh doanh của bà. Bà Hạnh cho biết, kể từ khi bà bị tố cáo, bà bị thiệt hại trên dưới 2 tỷ đồng.
Do đó, bà Hạnh có đơn gửi cơ quan chức năng đề nghị khởi tố vụ án về hành vi vu khống đối với các đối tượng: Hoàng Văn Hưng, Võ Thị Tuyết Nhung, Nguyễn Văn Tới, Trát Hồng Hải, Phạm Thu Hương, Ngô Thị Lếnh, Ngô Thị Kim Chia, Trần Văn Sái, Hui Thị Hứng, Trần Mỹ Phượng, Nguyễn Siếu Xuân, Nguyễn Thiên Trang, Đỗ Thị Kiệm theo quy định của pháp luật.
Trao đổi với PV Dân trí, bà Hạnh cho biết, từ khi bà gửi đơn khiếu nại và đề nghị khởi tố vụ án đến CQĐT Công an TX Hà Tiên thì cơ quan này nhiều lần yêu cầu bà rút đơn. "Nhiều tháng trời tôi bị hàm oan, mất hết uy tín trong làm ăn, sa sút tinh thần khi bị những người kia tố cáo thì làm sao tôi chấp nhận bỏ qua cho được. Do đó, tôi không rút đơn mà yêu cầu cơ quan công an phải làm rõ, trả lại sự công bằng cho tôi", bà Hạnh nói.
Trong kho đó, khi trao đổi với PV Dân trí về vụ việc này, Luật sư Nguyễn Thị Thanh Tân - Trưởng VP Luật sư Thanh Tân (Đoàn Luật sư TP Cần Thơ)- cho rằng, sau khi xác minh, CQĐT đã kết luận bà La Thị Mỹ Hạnh không có dấu hiệu phạm tội như đơn tố cáo thì cần làm rõ hành vi vu khống của nhóm người nêu trên.
Theo Luật sư Thanh Tân, những người này đã làm đơn tố cáo bà Hạnh khi biết rõ tin tố cáo là không đúng sự thật và có đơn gửi đến cơ quan pháp luật đã vi phạm vào khoản 1, điều 122 Bộ luật tố tụng hình sự về tội vu khống.
“Bà Hạnh là một doanh nghiệp, chính những hành vi vu khống của những người này đã làm ảnh hưởng đến danh dự, gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của bà Hạnh. Do đó, CQĐT cần xem xét khởi tố vụ án để làm rõ, trả lại sự công bằng cho người bị vu khống”, Luật sư Tân nêu quan điểm.
Nguồn dantri.com.vn
Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2014
Hợp pháp hoá cờ bạc là đầu độc người dân Việt Nam
Cờ bạc bị nghiêm cấm mà vẫn có người vợ phải tự tử vì chồng ham mê cơ bạc mà bỏ bê cả vợ con. Cờ bạc nghiêm cấm mà đã có không biết bao nhiêu gia đình tan nát vì những hệ lụy từ trò cờ bạc này... Bởi bản chất trò cờ bạc, nếu không tham gia thì thôi, đã tham gia thì say không khác gì say thuốc phiện. Ấy thế mà hiện nay, không hiểu vì sao người ta lại đang đấu tranh cho việc được đánh bạc một cách hợp pháp, thông qua cách gọi sang trọng là “vào casino”.
Sợ nhất là lấy phải chồng cờ bạc
Tục ngữ có câu: “Cờ bạc là bác thằng Bần. Cửa nhà bán hết tra chân vào cùm”. Cờ bạc từ xưa đến nay vẫn xem là một trong những thói hư tật xấu của con người và làm người thì phải nên tránh. Thế nhưng thói hư tật xấu này giờ đây lại được đưa ra bàn nghị sự để công nhận nó, xem nó như một vấn đề lớn về nhân quyền, thống thiết kêu gọi “không nên ngăn sông cấm chợ” cho người Việt vào casino?!
Là một người vợ trong gia đình, khi nghe tin này tôi thực sự sốc nặng. Hồi còn trẻ, nhìn gương các bà, các mẹ, các chị xung quanh tôi khổ vì chồng bài bạc đề đóm mà tôi sợ lắm. Thế nên đến khi đi lấy chồng, tôi chỉ ước sao chồng tôi không rượu chè, cờ bạc, gái gú, hút sách là tôi mừng rồi, ngoài ra không ao ước gì. Nhiều người thấy tôi xinh đẹp, học cao nên đã chúc tôi lấy “chồng quận công”, chồng đại gia, tiến sĩ, nhưng tôi chỉ có một ước mơ đơn giản vậy thôi.
Bởi thực tế đã có không biết bao nhiêu người vợ phải lầm than khốn khổ vì chồng mắc phải tật cờ bạc. Vì mê cờ bạc mà họ bỏ bê vợ con, gia đình, bỏ cả công ăn việc, chui lủi ở các chiếu bạc suốt cả ngày dài lẫn đêm thâu. Thắng được ván bạc nào thì về mua sắm búa xua để thỏa cơn khát tiền, cơn khát hưởng thụ đời sống xa hoa. Ngược lại khi thua, hết chỗ vay mượn thì quay về nhà mang đồ đạc thì cầm đồ giá rẻ, thậm chí bán cả nhà, gá cả vợ cho người đàn ông khác…
Không biết bao nhiêu người phụ nữ Việt Nam khốn khổ, nhục nhã vì vớ phải ông chồng cờ bạc mà không thể bỏ được. Bỏ thì thương mà vương thì nặng, họ chỉ còn biết cách giấu đi thật kín số tiền mà mình vất vả “mò cua bắt ốc” kiếm được để mà lo cho con và gia đình. Trong gia đình mà người chồng mê cờ bạc thì coi như mọi gánh nặng dồn hết lên vai người phụ nữ.
Phụ nữ bình thường đã khổ, thêm một người chồng nghiện cờ bạc thì cuộc đời họ coi như chìm trong tăm tối của sự nghèo túng, cô độc và thiếu tình yêu thương chia sẻ. Bởi cờ bạc là con đường dẫn người ta đến đường cùng, đến vực sâu. Đã có không ít gia đình trở nên tan nát vì thói nghiện cờ bạc của người chồng. Mới năm ngoái đây thôi, một người vợ ở thành phố Vinh (Nghệ An) vì quá bế tắc do chồng nghiện cờ bạc thế chấp nhà cửa đất đai mà đã mang theo con nhỏ ra cầu Bến Thủy tự tử, may mà được cứu sống.
Cờ bạc bị nghiêm cấm mà vẫn có người vợ phải tự tử vì chồng ham mê cơ bạc mà bỏ bê cả vợ con. Cờ bạc nghiêm cấm mà đã có không biết bao nhiêu gia đình tan nát vì những hệ lụy từ trò cờ bạc này... Bởi bản chất trò cờ bạc, nếu không tham gia thì thôi, đã tham gia thì say không khác gì say thuốc phiện. Được cũng say mà thua lại càng say hơn. Nó được xem như một chất gây nghiện, và thực tế khoa học đã phải xắn tay vào tìm cách chữa bệnh nghiện cờ bạc này. Ấy thế mà hiện nay, không hiểu vì sao người ta lại đang đấu tranh cho việc được đánh bạc một cách hợp pháp, thông qua cách gọi sang trọng là “vào casino”.
Nguồn giadinh.net
Sợ nhất là lấy phải chồng cờ bạc
Tục ngữ có câu: “Cờ bạc là bác thằng Bần. Cửa nhà bán hết tra chân vào cùm”. Cờ bạc từ xưa đến nay vẫn xem là một trong những thói hư tật xấu của con người và làm người thì phải nên tránh. Thế nhưng thói hư tật xấu này giờ đây lại được đưa ra bàn nghị sự để công nhận nó, xem nó như một vấn đề lớn về nhân quyền, thống thiết kêu gọi “không nên ngăn sông cấm chợ” cho người Việt vào casino?!
Là một người vợ trong gia đình, khi nghe tin này tôi thực sự sốc nặng. Hồi còn trẻ, nhìn gương các bà, các mẹ, các chị xung quanh tôi khổ vì chồng bài bạc đề đóm mà tôi sợ lắm. Thế nên đến khi đi lấy chồng, tôi chỉ ước sao chồng tôi không rượu chè, cờ bạc, gái gú, hút sách là tôi mừng rồi, ngoài ra không ao ước gì. Nhiều người thấy tôi xinh đẹp, học cao nên đã chúc tôi lấy “chồng quận công”, chồng đại gia, tiến sĩ, nhưng tôi chỉ có một ước mơ đơn giản vậy thôi.
Bởi thực tế đã có không biết bao nhiêu người vợ phải lầm than khốn khổ vì chồng mắc phải tật cờ bạc. Vì mê cờ bạc mà họ bỏ bê vợ con, gia đình, bỏ cả công ăn việc, chui lủi ở các chiếu bạc suốt cả ngày dài lẫn đêm thâu. Thắng được ván bạc nào thì về mua sắm búa xua để thỏa cơn khát tiền, cơn khát hưởng thụ đời sống xa hoa. Ngược lại khi thua, hết chỗ vay mượn thì quay về nhà mang đồ đạc thì cầm đồ giá rẻ, thậm chí bán cả nhà, gá cả vợ cho người đàn ông khác…
Không biết bao nhiêu người phụ nữ Việt Nam khốn khổ, nhục nhã vì vớ phải ông chồng cờ bạc mà không thể bỏ được. Bỏ thì thương mà vương thì nặng, họ chỉ còn biết cách giấu đi thật kín số tiền mà mình vất vả “mò cua bắt ốc” kiếm được để mà lo cho con và gia đình. Trong gia đình mà người chồng mê cờ bạc thì coi như mọi gánh nặng dồn hết lên vai người phụ nữ.
Phụ nữ bình thường đã khổ, thêm một người chồng nghiện cờ bạc thì cuộc đời họ coi như chìm trong tăm tối của sự nghèo túng, cô độc và thiếu tình yêu thương chia sẻ. Bởi cờ bạc là con đường dẫn người ta đến đường cùng, đến vực sâu. Đã có không ít gia đình trở nên tan nát vì thói nghiện cờ bạc của người chồng. Mới năm ngoái đây thôi, một người vợ ở thành phố Vinh (Nghệ An) vì quá bế tắc do chồng nghiện cờ bạc thế chấp nhà cửa đất đai mà đã mang theo con nhỏ ra cầu Bến Thủy tự tử, may mà được cứu sống.
Cờ bạc bị nghiêm cấm mà vẫn có người vợ phải tự tử vì chồng ham mê cơ bạc mà bỏ bê cả vợ con. Cờ bạc nghiêm cấm mà đã có không biết bao nhiêu gia đình tan nát vì những hệ lụy từ trò cờ bạc này... Bởi bản chất trò cờ bạc, nếu không tham gia thì thôi, đã tham gia thì say không khác gì say thuốc phiện. Được cũng say mà thua lại càng say hơn. Nó được xem như một chất gây nghiện, và thực tế khoa học đã phải xắn tay vào tìm cách chữa bệnh nghiện cờ bạc này. Ấy thế mà hiện nay, không hiểu vì sao người ta lại đang đấu tranh cho việc được đánh bạc một cách hợp pháp, thông qua cách gọi sang trọng là “vào casino”.
Nguồn giadinh.net
Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014
Chồng giết vợ chết rồi mang xe máy đi cầm đồ
Sau khi giết vợ, Doanh lạnh lùng đã lấy xe máy cùng toàn bộ giấy tờ, điện thoại của vợ rồi mang chiếc xe máy đi cam do được 12 triệu đồng và bắt xe khách đi trốn và bị bắt ngay sau đó
Ngày 17/4, Tòa án nhân dân tỉnh Hòa Bình đã mở phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử và tuyên phạt án tù chung thân đối với bị cáo Phạm Văn Doanh (36 tuổi, ở thị trấn Lương Sơn, Hòa Bình) về tội Giết người và Cướp tài sản. Nạn nhân là chị Nguyễn Thị Hương Giang 31 tuổi, vợ của Doanh.
Theo bản cáo trạng, tối ngày 15/9/2013, sau bữa cơm, Doanh và vợ ngồi xem phim . Doanh đã dùng chân phải dí vào ngực vợ với mục đích đùa cợt
Bị vợ phản ứng, hai vợ chồng đã xảy ra cãi nhau to tiếng. Sau đó, cả hai cùng tắt tivi, tắt điện đi ngủ. Dù vậy, vẫn còn ấm ức chuyện bị chồng trêu đùa lúc trước, Giang bảo chồng “lần sau đừng đùa như vậy nữa. Anh trêu em như vậy là dẫm đạp lên người em rồi”.
Nghe vợ cằn nhằn, Doanh đã ngồi dậy chửi rủa và đánh chị Giang. Sau đó cả hai lại tiếp tục xảy ra cãi vã đến đỉnh điểm. Trong cơn giận dữ, Doanh đã đè ngửa chị Giang xuống giường và bóp cổ vợ.
Khi thấy vợ nằm im, Doanh sợ khi chị Giang chưa chết mà tỉnh dậy thì nhà vợ sẽ biết chuyện. Do vậy, Doanh đã đặt chị Giang ngồi theo thế bị treo cổ, lấy chiếc khăn của chị Giang hay dùng quấn chặt vào cổ rồi buộc vào chấn song cửa sổ với mục đích làm cho chị Giang chết hẳn.
Sau khi giết vợ, Doanh đã lấy xe máy cùng toàn bộ giấy tờ, điện thoại của chị Giang rồi mang chiếc xe máy đi cầm đồ giá rẻ được 12 triệu đồng. Có tiền, Doanh đã đi lên thành phố Hòa Bình rồi bắt xe về Hà Nội, sau đó tiếp tục đi xe khách tới Quảng Ninh để trốn. Đến ngày 18-9-2013, Doanh bị lực lượng chức năng bắt giữ.
Theo An Ninh Thủ Đô
Ngày 17/4, Tòa án nhân dân tỉnh Hòa Bình đã mở phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử và tuyên phạt án tù chung thân đối với bị cáo Phạm Văn Doanh (36 tuổi, ở thị trấn Lương Sơn, Hòa Bình) về tội Giết người và Cướp tài sản. Nạn nhân là chị Nguyễn Thị Hương Giang 31 tuổi, vợ của Doanh.
Theo bản cáo trạng, tối ngày 15/9/2013, sau bữa cơm, Doanh và vợ ngồi xem phim . Doanh đã dùng chân phải dí vào ngực vợ với mục đích đùa cợt
Bị vợ phản ứng, hai vợ chồng đã xảy ra cãi nhau to tiếng. Sau đó, cả hai cùng tắt tivi, tắt điện đi ngủ. Dù vậy, vẫn còn ấm ức chuyện bị chồng trêu đùa lúc trước, Giang bảo chồng “lần sau đừng đùa như vậy nữa. Anh trêu em như vậy là dẫm đạp lên người em rồi”.
Nghe vợ cằn nhằn, Doanh đã ngồi dậy chửi rủa và đánh chị Giang. Sau đó cả hai lại tiếp tục xảy ra cãi vã đến đỉnh điểm. Trong cơn giận dữ, Doanh đã đè ngửa chị Giang xuống giường và bóp cổ vợ.
Khi thấy vợ nằm im, Doanh sợ khi chị Giang chưa chết mà tỉnh dậy thì nhà vợ sẽ biết chuyện. Do vậy, Doanh đã đặt chị Giang ngồi theo thế bị treo cổ, lấy chiếc khăn của chị Giang hay dùng quấn chặt vào cổ rồi buộc vào chấn song cửa sổ với mục đích làm cho chị Giang chết hẳn.
Sau khi giết vợ, Doanh đã lấy xe máy cùng toàn bộ giấy tờ, điện thoại của chị Giang rồi mang chiếc xe máy đi cầm đồ giá rẻ được 12 triệu đồng. Có tiền, Doanh đã đi lên thành phố Hòa Bình rồi bắt xe về Hà Nội, sau đó tiếp tục đi xe khách tới Quảng Ninh để trốn. Đến ngày 18-9-2013, Doanh bị lực lượng chức năng bắt giữ.
Theo An Ninh Thủ Đô
Thứ Năm, 24 tháng 4, 2014
Chưa hoàn thành dự án thành lập cơ quan tái cho vay thế chấp nhà
Đề án thành lập cơ quan tái cho vay thế chấp nhà ở là một trong những
nội dung liên quan đến việc hoàn thiện thể chế về lĩnh vực nhà ở và thị
trường bất động sản đang được khẩn trương hoàn thiện.
Theo Ngân hàng Nhà nước, Đề án nghiên cứu thành lập cơ quan tái cho vay thế chấp nhà ở (MRA) đang được nghiên cứu với sự tham gia của hai đơn vị là Ngân hàng thương mại cổ phần Đầu tư và Phát triển Việt Nam và Ngân hàng Phát triển nhà Đồng bằng Sông Cửu Long.
Mặc dù Ban chỉ đạo và Tổ biên soạn xây dựng hoàn thiện Đề án thành lập Cơ quan tái cho vay thế chấp nhà ở (MRA) được Ngân hàng Nhà nước thành lập từ tháng 9/2013 những đến nay đề án vẫn đang dừng ở bước tổng hợp ý kiến đóng góp, hoàn thiện dự thảo.
Tổ chức này sẽ sử dụng nguồn vốn của mình để cho các tổ chức tín dụng đã giải ngân cho vay mua nhà ở theo đúng tiêu chuẩn, điều kiện, quy định của Ngân hàng Nhà nước vay lại.
Mục đích là tạo nguồn vốn trung dài hạn cho các tổ chức tín dụng đối với khoản cho vay bất động sản, có thể khách hàng là chủ đầu tư hoặc người mua nhà. Nguồn lực của MRA có thể huy động từ các tổ chức tài chính, quỹ... , mua lại dư nợ cho vay bất động sản của các ngân hàng thương mại để tạo dòng vốn trung, dài hạn cho thị trường bất động sản.
Khó khăn vướng mắc trong quá trình triển khai đề án thành lập MRA được Ngân hàng Nhà nước nhận định do MRA là mô hình hoàn toàn mới, chưa có tiền lệ ở Việt Nam. Do đó cần hoàn thiện khung pháp lý, căn cứ triển khai để tạo cơ sở triển khai mô hình MRA tại Việt Nam.
Mặt khác, nguồn vốn hoạt động của MRA bao gồm Ngân hàng Nhà nước cấp 3.000 tỷ đồng và phát hành trái phiếu vẫn chưa cụ thể, rõ ràng và thiếu tính khả thi…
Bên cạnh đó, một chính sách mới liên quan đến thị trường bất động sản cũng đang được chờ đón, đó là Thông tư liên Bộ (Xây dựng, Tài nguyên & Môi trường, Tư pháp và Ngân hàng Nhà nước) về hướng dẫn thế chấp tài sản hình thành trong tương lai.
Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam cho biết Thông tư này vẫn đang chờ cơ quan chuyên môn thống nhất lần cuối và sẽ sớm ban hành. Thông tư này ra đời sẽ tạo điều kiện cho các ngân hàng thương mại giải ngân tốt hơn và người dân cũng dễ dàng thu xếp vốn mua nhà bởi đã có tài sản đảm bảo được thế chấp khi đi vay ngân hàng./.
Nguồn vietnamplus.vn
Theo Ngân hàng Nhà nước, Đề án nghiên cứu thành lập cơ quan tái cho vay thế chấp nhà ở (MRA) đang được nghiên cứu với sự tham gia của hai đơn vị là Ngân hàng thương mại cổ phần Đầu tư và Phát triển Việt Nam và Ngân hàng Phát triển nhà Đồng bằng Sông Cửu Long.
Mặc dù Ban chỉ đạo và Tổ biên soạn xây dựng hoàn thiện Đề án thành lập Cơ quan tái cho vay thế chấp nhà ở (MRA) được Ngân hàng Nhà nước thành lập từ tháng 9/2013 những đến nay đề án vẫn đang dừng ở bước tổng hợp ý kiến đóng góp, hoàn thiện dự thảo.
Tổ chức này sẽ sử dụng nguồn vốn của mình để cho các tổ chức tín dụng đã giải ngân cho vay mua nhà ở theo đúng tiêu chuẩn, điều kiện, quy định của Ngân hàng Nhà nước vay lại.
Mục đích là tạo nguồn vốn trung dài hạn cho các tổ chức tín dụng đối với khoản cho vay bất động sản, có thể khách hàng là chủ đầu tư hoặc người mua nhà. Nguồn lực của MRA có thể huy động từ các tổ chức tài chính, quỹ... , mua lại dư nợ cho vay bất động sản của các ngân hàng thương mại để tạo dòng vốn trung, dài hạn cho thị trường bất động sản.
Khó khăn vướng mắc trong quá trình triển khai đề án thành lập MRA được Ngân hàng Nhà nước nhận định do MRA là mô hình hoàn toàn mới, chưa có tiền lệ ở Việt Nam. Do đó cần hoàn thiện khung pháp lý, căn cứ triển khai để tạo cơ sở triển khai mô hình MRA tại Việt Nam.
Mặt khác, nguồn vốn hoạt động của MRA bao gồm Ngân hàng Nhà nước cấp 3.000 tỷ đồng và phát hành trái phiếu vẫn chưa cụ thể, rõ ràng và thiếu tính khả thi…
Bên cạnh đó, một chính sách mới liên quan đến thị trường bất động sản cũng đang được chờ đón, đó là Thông tư liên Bộ (Xây dựng, Tài nguyên & Môi trường, Tư pháp và Ngân hàng Nhà nước) về hướng dẫn thế chấp tài sản hình thành trong tương lai.
Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam cho biết Thông tư này vẫn đang chờ cơ quan chuyên môn thống nhất lần cuối và sẽ sớm ban hành. Thông tư này ra đời sẽ tạo điều kiện cho các ngân hàng thương mại giải ngân tốt hơn và người dân cũng dễ dàng thu xếp vốn mua nhà bởi đã có tài sản đảm bảo được thế chấp khi đi vay ngân hàng./.
Nguồn vietnamplus.vn
Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014
Lật mặt kẻ mang vàng lõm đi cầm đồ
Ngày 3/2, Viện kiểm sát nhân dân huyện Bến Lức (Long An), truy tố Trần Văn Nhân (SN 1985) và Trương Quang Lâm (SN 1983), sống tại quận Bình Chánh- TP.Hồ Chí Minh về tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Theo hồ sơ của cơ quan điều tra, Trần Văn Nhân sử dụng xe mô tô mang biển kiểm soát số 52Y2- 8761, chở tên Trương Quang Lâm đến tiệm cam do gia re Minh Vy, thuộc ấp 1, xã Nhựt Chánh (Bến Lức-Long An), do chị Nguyễn Thị Thùy Hương, làm chủ. Khi đến nơi, Nhân đứng bên ngoài chờ đợi, còn tên Lâm vào tiệm gặp chị Hương, đề nghị cầm chiếc nhẫn vàng hiệu Kim Hồng có trọng lượng 2 chỉ.
Tại đây, Lâm cho rằng mình thua độ đá gà nên đồng ý cầm chiếc nhẫn giá 7,3 triệu đồng. Với sự cảnh giác, chị Hương nhận ra đây là vàng giả nên một mặt bí mật gọi điện báo công an, một mặt giả bộ đồng ý làm thủ tục để cầm chân kẻ gian.
Nhận tin báo, công an huyện Bến Lức nhanh chóng cử lực lượng đến bắt quả tang.
Tại cơ quan điều tra, 2 tên khai nhận do ở trọ cùng xóm và quen biết nhau nên Nhân chủ động rủ rê, lôi kéo Lâm vào con đường phạm pháp. Để thực hiện các phi vụ lừa đảo, Nhân đến Quận 5-TP.HCM mua của một người bán dạo những chiếc nhẫn vàng mang ký hiệu Kim Hồng rồi cùng Lâm đến các tiệm vàng, đóng vai trò người thua độ, cờ bạc cần cầm cố. Bằng cách này, bọn chúng đã thực hiện trót lọt hơn 10 vụ ở các huyện Bến Lức, Đức Hòa (Long An), và các quận thuộc TP.HCM, với số tiền gần 100 triệu đồng.
Nguồn baotintuc.vn
Theo hồ sơ của cơ quan điều tra, Trần Văn Nhân sử dụng xe mô tô mang biển kiểm soát số 52Y2- 8761, chở tên Trương Quang Lâm đến tiệm cam do gia re Minh Vy, thuộc ấp 1, xã Nhựt Chánh (Bến Lức-Long An), do chị Nguyễn Thị Thùy Hương, làm chủ. Khi đến nơi, Nhân đứng bên ngoài chờ đợi, còn tên Lâm vào tiệm gặp chị Hương, đề nghị cầm chiếc nhẫn vàng hiệu Kim Hồng có trọng lượng 2 chỉ.
Tại đây, Lâm cho rằng mình thua độ đá gà nên đồng ý cầm chiếc nhẫn giá 7,3 triệu đồng. Với sự cảnh giác, chị Hương nhận ra đây là vàng giả nên một mặt bí mật gọi điện báo công an, một mặt giả bộ đồng ý làm thủ tục để cầm chân kẻ gian.
Nhận tin báo, công an huyện Bến Lức nhanh chóng cử lực lượng đến bắt quả tang.
Tại cơ quan điều tra, 2 tên khai nhận do ở trọ cùng xóm và quen biết nhau nên Nhân chủ động rủ rê, lôi kéo Lâm vào con đường phạm pháp. Để thực hiện các phi vụ lừa đảo, Nhân đến Quận 5-TP.HCM mua của một người bán dạo những chiếc nhẫn vàng mang ký hiệu Kim Hồng rồi cùng Lâm đến các tiệm vàng, đóng vai trò người thua độ, cờ bạc cần cầm cố. Bằng cách này, bọn chúng đã thực hiện trót lọt hơn 10 vụ ở các huyện Bến Lức, Đức Hòa (Long An), và các quận thuộc TP.HCM, với số tiền gần 100 triệu đồng.
Nguồn baotintuc.vn
Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014
Đưa vốn đến với người nông dân
Lâu nay, người nông dân thường gặp rất nhiều khó khăn trong việc vay vốn ngân hàng. Không chỉ là thủ tục phức tạp, đòi hỏi nhiều giấy tờ mà quy định vay vốn còn yêu cầu người nông dân có tài sản thế chấp, trong khi thực tế, có rất ít hộ đáp ứng được yêu cầu này. Nếu được vay, người nông dân cũng gần như không có cơ hội “đổi đời” vì hạn mức cho vay the chap thấp, chỉ 50 triệu đồng/hộ.
Mở rộng phát triển chăn nuôi là hướng đi giúp nông dân làm giàu. Tuy nhiên, để vay vốn ngân hàng đầu tư cho chăn nuôi vẫn là bài toán khó với họ.
Thực hiện chủ trương chuyển đổi mục đích sử dụng đất đối với những diện tích đất nông nghiệp bị hoang hóa, trũng, thấp, năm 2005, anh Văn Trường, tại thôn Mạc Động, xã Tân Dân (Thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương) đấu thầu đất và được sử dụng 4 mẫu đất trong 20 năm để làm trang trại nuôi lợn, gia cầm và cá. Tuy nhiên, với số vốn ít ỏi tự có, anh gặp nhiều khó khăn trong việc mở rộng quy mô trang trại.
“Muốn đầu tư nuôi 100 con lợn thịt thì phải mất 100 triệu đồng tiền giống, cộng với số tiền xây dựng chuồng trại, mua sắm các thiết bị khác, tổng chi phí tôi phải bỏ ra 400 triệu đồng”, anh Trường cho biết.
Như vậy, ngoài với số vốn vay từ anh em, họ hàng được khoảng 200 triệu đồng, anh phải vay ngân hàng thêm khoảng 200 triệu đồng để mở trang trại. Tuy nhiên, anh Trường không có tài sản thế chấp nên phải nhờ bố mẹ đứng ra vay hộ từ Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, số tiền được vay chỉ là 50 triệu đồng. Còn ngân hàng chính sách chỉ cho anh vay 10 triệu đồng. Do vậy, anh chỉ có thể chăn nuôi ở quy mô nhỏ.
Chưa hết, đến cuối năm 2013, khi mô hình trang trại còn chưa hoàn chỉnh thì đàn lợn của anh bị mắc chứng bệnh lạ liên quan tới đường hô hấp. Lợn càng được nuôi, càng sút cân, anh cố nuôi thêm 4 tháng vẫn không khỏi. Bên cạnh đó, giá gia cầm, trứng giảm mạnh khiến nguồn thu của anh giảm đáng kể. Tổng số tiền thiệt hại trong năm qua lên tới gần 300 triệu đồng.
Anh Tuấn Văn, chủ trang trại tại xã Sài Sơn cho biết: “Tôi và một số chủ trang trại khác muốn vay vốn thì phải thông qua hội nông dân tín chấp, Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn sẽ cho vay the chap 50 triệu đồng. Tuy gọi là vay tín chấp nhưng để vay được, chúng tôi phải giao sổ đỏ đất, nhà cho ngân hàng giữ, chẳng khác nào thế chấp tài sản”.
Anh Trường cho biết: “Để khôi phục sản xuất, tôi cần ít nhất 200 triệu đồng. Muốn vay được số tiền này từ ngân hàng thì phải có tài sản thế chấp mà hiện giờ tôi không thể đáp ứng được điều kiện này”.
Chuyện “khát” vốn tại HTX nông nghiệp Đống Long, xã Hòa Lâm, huyện Ứng Hòa (Hà Nội) cũng tương tự như trên. Hiện HTX có 147 hộ làm kinh tế trang trại với diện tích 70 ha. Trong thời gian qua, dịch cúm gia cầm đã ảnh hưởng nặng nề tới nhiều trang trại chăn nuôi gia cầm trong HTX. Vì vậy, đa số các hộ đều muốn vay vốn để tái phát triển sản xuất nhưng lại khó tiếp cận nguồn vốn do thủ tục rườm rà.
Anh Hoàng Thế Lộc - Chủ nhiệm HTX nông nghiệp Đống Long cho biết, các thành viên trong HTX đều không vay được vốn theo hình thức tín chấp. Ngân hàng yêu cầu người vay phải có tài sản thế chấp là đất, nhà và phải có chữ ký của tất cả các thành viên trong gia đình từ 18 tuổi trở lên. Nhưng thực tế, tại một số gia đình nhiều thành viên đã đi thoát ly, làm việc tận trong miền Nam, biên giới hải đảo... rất khó để lấy chữ ký. Do vậy, nhiều gia đình không vay được vốn. Lượng vốn cho vay the chap cũng rất thấp, chỉ 50 - 100 triệu đồng/hộ. Trong khi, mỗi hộ có nhu cầu vay từ 100 - 300 triệu đồng/năm.
“Thủ tục vay vốn cũng khá rườm rà. Người dân phải lên tận Trung tâm công chứng Trần Gia của huyện Ứng Hòa để công chứng, với mức phí 800.000 đồng/hồ sơ nếu vay 300 triệu đồng. Nhiều gia đình “khát” vốn, đành vay “nóng” bên ngoài với lãi suất “cắt cổ” lên tới 2%/tháng”, ông Lộc cho biết.
Theo phản ánh của các hộ dân, với những hộ thuần nông mức vay 50 triệu đồng/năm là hợp lý. Tuy nhiên, với những hộ mở trang trại thì số tiền này không đủ.
Để giảm bớt thủ tục cho người dân, anh Hoàng Thế Lộc kiến nghị: “Với những gia đình có con em đi nghĩa vụ quân sự, công tác xa thì nên miễn lấy chữ ký của những người này; đồng thời chuyển công chứng từ cấp huyện về cấp xã để bà con tiện làm thủ tục”.
Anh Tuấn Văn, xã Sài Sơn cho biết, mức vay hiện nay là quá thấp đối với nhu cầu của người nông dân. Vì nếu muốn nuôi gà, thì riêng tiền xây dựng chuồng trại đã mất hàng trăm triệu đồng, còn nuôi khoảng 50 con lợn thì mất 200 - 300 triệu đồng. Bên cạnh đó, thời gian cho vay the chap ngắn 6 - 12 tháng, trong khi chu kỳ sản xuất lại khá dài. Ví dụ nuôi lợn nái ngoại phải mất từ 15 tháng. Đó là chưa kể đến những yếu tố rủi ro về dịch bệnh, giá cả. Do vậy, cần tăng mức cho vay đối với người nông dân.
“Không phải nông dân nào cũng có nhà đất rộng để thế chấp. Do vậy, ngân hàng cần tạo điều kiện tối đa cho họ vay vốn, như vậy mới có hy vọng tăng thu nhập cho người dân”, anh Tuấn Văn chia sẻ.
Nguồn baotintuc.vn
Mở rộng phát triển chăn nuôi là hướng đi giúp nông dân làm giàu. Tuy nhiên, để vay vốn ngân hàng đầu tư cho chăn nuôi vẫn là bài toán khó với họ.
Trở ngại
Thực hiện chủ trương chuyển đổi mục đích sử dụng đất đối với những diện tích đất nông nghiệp bị hoang hóa, trũng, thấp, năm 2005, anh Văn Trường, tại thôn Mạc Động, xã Tân Dân (Thị xã Chí Linh, tỉnh Hải Dương) đấu thầu đất và được sử dụng 4 mẫu đất trong 20 năm để làm trang trại nuôi lợn, gia cầm và cá. Tuy nhiên, với số vốn ít ỏi tự có, anh gặp nhiều khó khăn trong việc mở rộng quy mô trang trại.
“Muốn đầu tư nuôi 100 con lợn thịt thì phải mất 100 triệu đồng tiền giống, cộng với số tiền xây dựng chuồng trại, mua sắm các thiết bị khác, tổng chi phí tôi phải bỏ ra 400 triệu đồng”, anh Trường cho biết.
Như vậy, ngoài với số vốn vay từ anh em, họ hàng được khoảng 200 triệu đồng, anh phải vay ngân hàng thêm khoảng 200 triệu đồng để mở trang trại. Tuy nhiên, anh Trường không có tài sản thế chấp nên phải nhờ bố mẹ đứng ra vay hộ từ Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, số tiền được vay chỉ là 50 triệu đồng. Còn ngân hàng chính sách chỉ cho anh vay 10 triệu đồng. Do vậy, anh chỉ có thể chăn nuôi ở quy mô nhỏ.
Chưa hết, đến cuối năm 2013, khi mô hình trang trại còn chưa hoàn chỉnh thì đàn lợn của anh bị mắc chứng bệnh lạ liên quan tới đường hô hấp. Lợn càng được nuôi, càng sút cân, anh cố nuôi thêm 4 tháng vẫn không khỏi. Bên cạnh đó, giá gia cầm, trứng giảm mạnh khiến nguồn thu của anh giảm đáng kể. Tổng số tiền thiệt hại trong năm qua lên tới gần 300 triệu đồng.
Anh Tuấn Văn, chủ trang trại tại xã Sài Sơn cho biết: “Tôi và một số chủ trang trại khác muốn vay vốn thì phải thông qua hội nông dân tín chấp, Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn sẽ cho vay the chap 50 triệu đồng. Tuy gọi là vay tín chấp nhưng để vay được, chúng tôi phải giao sổ đỏ đất, nhà cho ngân hàng giữ, chẳng khác nào thế chấp tài sản”.
Anh Trường cho biết: “Để khôi phục sản xuất, tôi cần ít nhất 200 triệu đồng. Muốn vay được số tiền này từ ngân hàng thì phải có tài sản thế chấp mà hiện giờ tôi không thể đáp ứng được điều kiện này”.
Chuyện “khát” vốn tại HTX nông nghiệp Đống Long, xã Hòa Lâm, huyện Ứng Hòa (Hà Nội) cũng tương tự như trên. Hiện HTX có 147 hộ làm kinh tế trang trại với diện tích 70 ha. Trong thời gian qua, dịch cúm gia cầm đã ảnh hưởng nặng nề tới nhiều trang trại chăn nuôi gia cầm trong HTX. Vì vậy, đa số các hộ đều muốn vay vốn để tái phát triển sản xuất nhưng lại khó tiếp cận nguồn vốn do thủ tục rườm rà.
Anh Hoàng Thế Lộc - Chủ nhiệm HTX nông nghiệp Đống Long cho biết, các thành viên trong HTX đều không vay được vốn theo hình thức tín chấp. Ngân hàng yêu cầu người vay phải có tài sản thế chấp là đất, nhà và phải có chữ ký của tất cả các thành viên trong gia đình từ 18 tuổi trở lên. Nhưng thực tế, tại một số gia đình nhiều thành viên đã đi thoát ly, làm việc tận trong miền Nam, biên giới hải đảo... rất khó để lấy chữ ký. Do vậy, nhiều gia đình không vay được vốn. Lượng vốn cho vay the chap cũng rất thấp, chỉ 50 - 100 triệu đồng/hộ. Trong khi, mỗi hộ có nhu cầu vay từ 100 - 300 triệu đồng/năm.
“Thủ tục vay vốn cũng khá rườm rà. Người dân phải lên tận Trung tâm công chứng Trần Gia của huyện Ứng Hòa để công chứng, với mức phí 800.000 đồng/hồ sơ nếu vay 300 triệu đồng. Nhiều gia đình “khát” vốn, đành vay “nóng” bên ngoài với lãi suất “cắt cổ” lên tới 2%/tháng”, ông Lộc cho biết.
Kiến nghị giảm thủ tục, tăng mức cho vay
Theo phản ánh của các hộ dân, với những hộ thuần nông mức vay 50 triệu đồng/năm là hợp lý. Tuy nhiên, với những hộ mở trang trại thì số tiền này không đủ.
Để giảm bớt thủ tục cho người dân, anh Hoàng Thế Lộc kiến nghị: “Với những gia đình có con em đi nghĩa vụ quân sự, công tác xa thì nên miễn lấy chữ ký của những người này; đồng thời chuyển công chứng từ cấp huyện về cấp xã để bà con tiện làm thủ tục”.
Anh Tuấn Văn, xã Sài Sơn cho biết, mức vay hiện nay là quá thấp đối với nhu cầu của người nông dân. Vì nếu muốn nuôi gà, thì riêng tiền xây dựng chuồng trại đã mất hàng trăm triệu đồng, còn nuôi khoảng 50 con lợn thì mất 200 - 300 triệu đồng. Bên cạnh đó, thời gian cho vay the chap ngắn 6 - 12 tháng, trong khi chu kỳ sản xuất lại khá dài. Ví dụ nuôi lợn nái ngoại phải mất từ 15 tháng. Đó là chưa kể đến những yếu tố rủi ro về dịch bệnh, giá cả. Do vậy, cần tăng mức cho vay đối với người nông dân.
“Không phải nông dân nào cũng có nhà đất rộng để thế chấp. Do vậy, ngân hàng cần tạo điều kiện tối đa cho họ vay vốn, như vậy mới có hy vọng tăng thu nhập cho người dân”, anh Tuấn Văn chia sẻ.
Nguồn baotintuc.vn
Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014
Vợ không thích đùa, bị chồng bóp cổ chết
Ngày 17-4, Tòa án nhân dân tỉnh Hòa Bình đã mở phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử và tuyên phạt án tù chung thân đối với bị cáo Phạm Văn Doanh (36 tuổi, ở thị trấn Lương Sơn, Hòa Bình) về tội Giết người và Cướp tài sản. Nạn nhân là chị Nguyễn Thị Hương Giang 31 tuổi, chính là vợ của Doanh.
Theo bản cáo trạng, tối ngày 15-9-2013, sau bữa cơm, Doanh và vợ ngồi xem ti vi trong phòng khách. Doanh đã dùng chân phải dí vào ngực vợ với mục đích trêu đùa.
Bị vợ phản ứng, hai vợ chồng đã xảy ra cãi nhau to tiếng. Sau đó, cả hai cùng tắt tivi, tắt điện đi ngủ. Dù vậy, vẫn còn ấm ức chuyện bị chồng trêu đùa lúc trước, Giang bảo chồng “lần sau đừng đùa như vậy nữa. Anh trêu em như vậy là dẫm đạp lên người em rồi”.
Nghe vợ nói, Doanh đã ngồi dậy chửi và đánh chị Giang. Sau đó cả hai lại tiếp tục xảy ra cãi vã. Trong cơn giận dữ, Doanh đã đè ngửa chị Giang xuống giường và bóp cổ vợ.
Khi thấy vợ nằm im, Doanh sợ khi chị Giang chưa chết mà tỉnh dậy thì nhà vợ sẽ biết chuyện. Do vậy, Doanh đã đặt chị Giang ngồi theo thế bị treo cổ, lấy chiếc khăn của chị Giang hay dùng quấn chặt vào cổ rồi buộc vào chấn song cửa sổ với mục đích làm cho chị Giang chết hẳn.
Sau khi giết vợ, Doanh đã lấy xe máy cùng toàn bộ giấy tờ, điện thoại của chị Giang rồi mang chiếc xe máy đi cầm đồ giá cao được 12 triệu đồng. Có tiền, Doanh đã đi lên thành phố Hòa Bình rồi bắt xe về Hà Nội, sau đó tiếp tục đi xe khách tới Quảng Ninh để trốn. Đến ngày 18-9-2013, Doanh bị lực lượng chức năng bắt giữ.
Theo An Ninh Thủ Đô
Theo bản cáo trạng, tối ngày 15-9-2013, sau bữa cơm, Doanh và vợ ngồi xem ti vi trong phòng khách. Doanh đã dùng chân phải dí vào ngực vợ với mục đích trêu đùa.
Bị vợ phản ứng, hai vợ chồng đã xảy ra cãi nhau to tiếng. Sau đó, cả hai cùng tắt tivi, tắt điện đi ngủ. Dù vậy, vẫn còn ấm ức chuyện bị chồng trêu đùa lúc trước, Giang bảo chồng “lần sau đừng đùa như vậy nữa. Anh trêu em như vậy là dẫm đạp lên người em rồi”.
Nghe vợ nói, Doanh đã ngồi dậy chửi và đánh chị Giang. Sau đó cả hai lại tiếp tục xảy ra cãi vã. Trong cơn giận dữ, Doanh đã đè ngửa chị Giang xuống giường và bóp cổ vợ.
Khi thấy vợ nằm im, Doanh sợ khi chị Giang chưa chết mà tỉnh dậy thì nhà vợ sẽ biết chuyện. Do vậy, Doanh đã đặt chị Giang ngồi theo thế bị treo cổ, lấy chiếc khăn của chị Giang hay dùng quấn chặt vào cổ rồi buộc vào chấn song cửa sổ với mục đích làm cho chị Giang chết hẳn.
Sau khi giết vợ, Doanh đã lấy xe máy cùng toàn bộ giấy tờ, điện thoại của chị Giang rồi mang chiếc xe máy đi cầm đồ giá cao được 12 triệu đồng. Có tiền, Doanh đã đi lên thành phố Hòa Bình rồi bắt xe về Hà Nội, sau đó tiếp tục đi xe khách tới Quảng Ninh để trốn. Đến ngày 18-9-2013, Doanh bị lực lượng chức năng bắt giữ.
Theo An Ninh Thủ Đô
Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014
Vợ cố đạo diễn Hải Âu thế chấp nhà vì phim Thạch Sanh
Phim Cuộc chiến với chằn tinh (còn gọi là Thạch Sanh) được ấp ủ từ đầu năm 2012. Để có thể mang phim giới thiệu với công chúng, đoàn làm phim đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng từ những khâu đơn giản nhất. Tuy nhiên, đại diện nhà sản xuất cho biết, người tính không bằng trời tính, đoàn làm phim liên tiếp gặp phải nhiều khó khăn trong suốt 3 năm liền.
Đầu tiên, phim được dự định công chiếu vào dịp Tết 2013 nhưng phim liên tục gặp sự cố, phải lùi ngày phát hành đến tận Tết Nguyên đán 2014. Trong quá trình thực hiện hậu kỳ, một đoạn trailer không chính thức để thăm dò ý kiến khán giả khi tung ra còn tạo tác dụng ngược, khiến phim bị gắn mác "thảm hoạ" dù chưa phát hành.
Khi phim đang trong những công đoạn hậu kỳ cuối cùng để mang ra rạp, đạo diễn Đỗ Quang Hải Âu bất ngờ ra đi ở tuổi 37, ngay trong phòng dựng. Đây không chỉ là sự mất mát lớn nhất của đoàn phim mà còn là một gánh nặng đặt lên vai người vợ của đạo diễn Hải Âu.
Để thực hiện một bộ phim cổ trang áp dụng công nghệ 3D đầu tiên của Việt Nam với con số đầu tư lên đến 10 tỷ, vợ chồng đạo diễn Hải Âu phải thế chấp căn nhà đang ở cho ngân hàng để cho vay tiền góp vốn làm phim.
Mất đi người trụ cột của gia đình, người vợ cố đạo diễn Hải Âu phải một mình bươn chải nuôi hai đứa con thơ. Với số tiền kiếm được, chị chỉ đủ lo toan cho những nhu cầu thiết yếu trong gia đình nên việc trả nợ ngân hàng vẫn đang là một bài toán nan giải. Tuy vậy, vợ của Hải Âu không muốn chia sẻ quá nhiều về khó khăn hiện tại của mình trên báo chí và cho biết, gia đình chị sẽ cố gắng tìm cách để vượt qua.
Chia sẻ về những khó khăn của ê-kíp làm phim Thạch Sanh, ông Huỳnh Trung Tài - Giám đốc sản xuất bộ phim cho biết: "Khi anh Âu mất, cộng với áp lực từ dư luận về việc liệu chúng tôi có làm nổi một phim cổ tích 3D cho ra hồn không, chúng tôi nhiều lần tuyệt vọng, muốn bỏ cuộc vì loay hoay không biết làm sao. Tôi thật sự không rành chuyên môn, mọi việc đều nhờ vào anh Âu. Nhưng nghĩ lại tâm huyết của anh Âu, chúng tôi cố gắng hết sức để đưa phim ra rạp. Tôi chỉ cầu mong phim huề vốn, để vợ anh Âu có thể trả được nợ ngân hàng. Tôi thì một thân một mình, lại còn trẻ, nếu phim có lỗ, tôi vẫn còn có thể làm lại từ đầu. Nhưng chỉ sợ vợ và hai con của anh Âu sẽ không biết sống ra sao".
Ban đầu, hy vọng gỡ vốn được trông chờ vào lần ra mắt đầu tiên của phim dịp Tết Nguyên đán 2014. Tuy nhiên, thời điểm tường chừng rất thuận lợi này, lại gặp phải những trục trặc không đáng có, cũng như những yếu tố khách quan khác. Đầu tiên, phim phải cạnh tranh với nhiều bom tấn trong và ngoài nước. Dàn diễn viên Dương Cẩm Lynh, Ngọc Hiếu, Hiếu Hiền... quả thực khó đọ lại với sức hút của Hoài Linh, Trấn Thành, Việt Hương... trong những phim chiếu cùng thời điểm. Bên cạnh đó, việc nhà phát hành CGV chỉ chiếu nhỏ giọt từ 1 đến 2 suất chiếu mỗi ngày, vào giờ không đẹp, lại càng khiến doanh thu bộ phim thêm phần lép vế.
Sau lần phát hành đầu tiên không thành công, bất ngờ, Thạch Sanh được nhiều nhà phát hành phim trong nước như Lotte, BHD, Cinebox... đồng ý để "tái sinh" lại vào dịp giỗ tổ Hùng Vương. Một tín hiệu vui cho bộ phim cổ trang Việt là đến 45 rạp sẽ cùng chiếu bộ phim trên cả nước, trong đó, có nhiều suất giờ đẹp.
Ngoài ra, việc đoàn phim tích cực quảng bá bộ phim trên truyền thông và các trường học cũng giúp phim gây được chú ý nhiều hơn với khán giả. Một yếu tố thuận lợi khác là nhà sản xuất quyết định giảm giá vé xuống còn 30-40.000 đồng để thu hút nhiều học sinh, sinh viên đến rạp.
Bộ phim "Cuộc chiến với chằn tinh" được tái sinh là tín hiệu đáng mừng đối với ê-kíp làm phim.
Ông Huỳnh Trung Tài cho biết, ngày công chiếu đầu tiên, phim xảy ra hiện tượng cháy vé khi rất nhiều người đến rạp BHD nhưng không đặt được chỗ. Những ngày sau đó, các rạp đã linh động tăng thêm suất chiếu để phục vụ khán giả.
"Để thu hồi được số vốn 10 tỷ đồng đối với chúng tôi là rất khó khăn. Tuy nhiên, với bản thân tôi lúc này, điều quan trọng nhất là bán được nhiều vé để giúp vợ anh Hải Âu trang trải nợ nần. Tôi cũng mong rằng, với câu chuyện và ý nghĩa tốt đẹp của Thạch Sanh, phim sẽ được những người yêu phim Việt ủng hộ".
Cuộc chiến với chằn tinh nói về sự anh dũng của vua Hùng thứ chín với nỗ lực xây dựng, mở mang, giữ gìn vương quốc Âu Lạc trước sự đe dọa của chằn tinh phương Bắc. Đan xen đó là cuộc chiến chống lại chằn tinh của chàng Thạch Sanh dũng cảm, nghĩa khí. Bên cạnh đó, bộ phim còn kể lại một câu chuyện tình lãng mạn giữa công chúa Quỳnh Nga và Thạch Sanh.
Khi ra mắt lần đầu tiên vào dịp Tết Nguyên đán, phim không hề bị hứng đá như nhiều người dự đoán. Ngược lại, Cuộc chiến với chằn tinh dù vấp một số lỗi như tạo hình chằn tinh chưa đẹp, diễn biến chậm... nhưng vẫn được giới chuyên môn đánh giá cao, như là một cố gắng nỗ lực của ê-kíp. Điều đáng khen nhất ở phim là bối cảnh hoành tráng, những cảnh quay võ thuật đẹp mắt, sống động và diễn xuất khá ổn của dàn diễn viên.
Theo Zing
Đầu tiên, phim được dự định công chiếu vào dịp Tết 2013 nhưng phim liên tục gặp sự cố, phải lùi ngày phát hành đến tận Tết Nguyên đán 2014. Trong quá trình thực hiện hậu kỳ, một đoạn trailer không chính thức để thăm dò ý kiến khán giả khi tung ra còn tạo tác dụng ngược, khiến phim bị gắn mác "thảm hoạ" dù chưa phát hành.
Khi phim đang trong những công đoạn hậu kỳ cuối cùng để mang ra rạp, đạo diễn Đỗ Quang Hải Âu bất ngờ ra đi ở tuổi 37, ngay trong phòng dựng. Đây không chỉ là sự mất mát lớn nhất của đoàn phim mà còn là một gánh nặng đặt lên vai người vợ của đạo diễn Hải Âu.
Để thực hiện một bộ phim cổ trang áp dụng công nghệ 3D đầu tiên của Việt Nam với con số đầu tư lên đến 10 tỷ, vợ chồng đạo diễn Hải Âu phải thế chấp căn nhà đang ở cho ngân hàng để cho vay tiền góp vốn làm phim.
Mất đi người trụ cột của gia đình, người vợ cố đạo diễn Hải Âu phải một mình bươn chải nuôi hai đứa con thơ. Với số tiền kiếm được, chị chỉ đủ lo toan cho những nhu cầu thiết yếu trong gia đình nên việc trả nợ ngân hàng vẫn đang là một bài toán nan giải. Tuy vậy, vợ của Hải Âu không muốn chia sẻ quá nhiều về khó khăn hiện tại của mình trên báo chí và cho biết, gia đình chị sẽ cố gắng tìm cách để vượt qua.
Chia sẻ về những khó khăn của ê-kíp làm phim Thạch Sanh, ông Huỳnh Trung Tài - Giám đốc sản xuất bộ phim cho biết: "Khi anh Âu mất, cộng với áp lực từ dư luận về việc liệu chúng tôi có làm nổi một phim cổ tích 3D cho ra hồn không, chúng tôi nhiều lần tuyệt vọng, muốn bỏ cuộc vì loay hoay không biết làm sao. Tôi thật sự không rành chuyên môn, mọi việc đều nhờ vào anh Âu. Nhưng nghĩ lại tâm huyết của anh Âu, chúng tôi cố gắng hết sức để đưa phim ra rạp. Tôi chỉ cầu mong phim huề vốn, để vợ anh Âu có thể trả được nợ ngân hàng. Tôi thì một thân một mình, lại còn trẻ, nếu phim có lỗ, tôi vẫn còn có thể làm lại từ đầu. Nhưng chỉ sợ vợ và hai con của anh Âu sẽ không biết sống ra sao".
Ban đầu, hy vọng gỡ vốn được trông chờ vào lần ra mắt đầu tiên của phim dịp Tết Nguyên đán 2014. Tuy nhiên, thời điểm tường chừng rất thuận lợi này, lại gặp phải những trục trặc không đáng có, cũng như những yếu tố khách quan khác. Đầu tiên, phim phải cạnh tranh với nhiều bom tấn trong và ngoài nước. Dàn diễn viên Dương Cẩm Lynh, Ngọc Hiếu, Hiếu Hiền... quả thực khó đọ lại với sức hút của Hoài Linh, Trấn Thành, Việt Hương... trong những phim chiếu cùng thời điểm. Bên cạnh đó, việc nhà phát hành CGV chỉ chiếu nhỏ giọt từ 1 đến 2 suất chiếu mỗi ngày, vào giờ không đẹp, lại càng khiến doanh thu bộ phim thêm phần lép vế.
Sau lần phát hành đầu tiên không thành công, bất ngờ, Thạch Sanh được nhiều nhà phát hành phim trong nước như Lotte, BHD, Cinebox... đồng ý để "tái sinh" lại vào dịp giỗ tổ Hùng Vương. Một tín hiệu vui cho bộ phim cổ trang Việt là đến 45 rạp sẽ cùng chiếu bộ phim trên cả nước, trong đó, có nhiều suất giờ đẹp.
Ngoài ra, việc đoàn phim tích cực quảng bá bộ phim trên truyền thông và các trường học cũng giúp phim gây được chú ý nhiều hơn với khán giả. Một yếu tố thuận lợi khác là nhà sản xuất quyết định giảm giá vé xuống còn 30-40.000 đồng để thu hút nhiều học sinh, sinh viên đến rạp.
Bộ phim "Cuộc chiến với chằn tinh" được tái sinh là tín hiệu đáng mừng đối với ê-kíp làm phim.
Ông Huỳnh Trung Tài cho biết, ngày công chiếu đầu tiên, phim xảy ra hiện tượng cháy vé khi rất nhiều người đến rạp BHD nhưng không đặt được chỗ. Những ngày sau đó, các rạp đã linh động tăng thêm suất chiếu để phục vụ khán giả.
"Để thu hồi được số vốn 10 tỷ đồng đối với chúng tôi là rất khó khăn. Tuy nhiên, với bản thân tôi lúc này, điều quan trọng nhất là bán được nhiều vé để giúp vợ anh Hải Âu trang trải nợ nần. Tôi cũng mong rằng, với câu chuyện và ý nghĩa tốt đẹp của Thạch Sanh, phim sẽ được những người yêu phim Việt ủng hộ".
Cuộc chiến với chằn tinh nói về sự anh dũng của vua Hùng thứ chín với nỗ lực xây dựng, mở mang, giữ gìn vương quốc Âu Lạc trước sự đe dọa của chằn tinh phương Bắc. Đan xen đó là cuộc chiến chống lại chằn tinh của chàng Thạch Sanh dũng cảm, nghĩa khí. Bên cạnh đó, bộ phim còn kể lại một câu chuyện tình lãng mạn giữa công chúa Quỳnh Nga và Thạch Sanh.
Khi ra mắt lần đầu tiên vào dịp Tết Nguyên đán, phim không hề bị hứng đá như nhiều người dự đoán. Ngược lại, Cuộc chiến với chằn tinh dù vấp một số lỗi như tạo hình chằn tinh chưa đẹp, diễn biến chậm... nhưng vẫn được giới chuyên môn đánh giá cao, như là một cố gắng nỗ lực của ê-kíp. Điều đáng khen nhất ở phim là bối cảnh hoành tráng, những cảnh quay võ thuật đẹp mắt, sống động và diễn xuất khá ổn của dàn diễn viên.
Theo Zing
Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014
Anh đã xé tan giấc mơ của chị
Chị thẫn thờ nhìn màn hình máy ATM “số dư: 57.200đ”. Vậy mà lúc nãy, chồng chị nói trong thẻ của anh có bảy triệu đồng. Anh lại gạt chị, lại làm chuyện mờ ám. Cơn ác mộng với số nợ cả trăm triệu đã quay lại ụp xuống đầu chị?
Ba năm trước, tức là chỉ một năm sau ngày cưới, sau một đêm thức trắng, anh điện thoại cho chị, thú nhận đang mắc nợ rất nhiều. Các chủ nợ dọa nếu anh không thanh toán ngay, sẽ kéo đến cơ quan để đòi. Sợ bị kỷ luật, đuổi việc, anh cầu cứu chị. Chị hỏi vì đâu gây nợ, anh cúi gằm, lẩm bẩm: “Không ai biết được chữ ngờ. Anh dại quá rồi!”. Hỏi do đánh bài hay bị gái dụ, anh lắc đầu: “Đừng hỏi nữa! Mình anh biết được rồi. Nói ra chi khiến em đau? Anh sợ nhất là nhìn em khóc”. Chị tìm hiểu, được biết anh có tham gia cá độ đá banh, còn món nào khác nữa thì chị chưa nắm rõ. Anh xin lỗi, hứa hẹn, thề thốt, thậm chí ôm chân chị khóc lóc cầu xin. Chị hoang mang, suy sụp nhưng vẫn tìm cách chạy vạy trả nợ cho chồng. Tình yêu không cho phép chị làm khác. Ai không một lần lầm lỗi, thái độ thành khẩn, hối hận của chồng khiến chị tin chuyện sẽ không lặp lại.
Thế nhưng, anh vẫn tiếp tục vác nợ về nhà, dù tiền lương mình anh chi xài, không phải đưa chị đồng nào. Mấy lần anh cầm đồ xe máy, chị phải chuộc. Anh nói cần tiền để ứng ra mua đồ cho cơ quan, nhưng chị đợi hoài không thấy anh trả. Chị nhắc, anh bảo lỡ xài thâm, lại ngon ngọt hứa hẹn. Mỗi khi chị nhắc lỗi lầm cũ, mong anh đừng tái phạm, anh lại thề thốt khiến chị bỏ qua. Anh thường than thở năm xui tháng hạn, gặp toàn chuyện không may, hao tiền tốn của. Nghe chồng thở ngắn than dài, chị lại mềm lòng. Chị vẫn tự nhủ, dẫu gì chồng mình cũng là người yêu thương vợ con, không như chồng người mở miệng là mắng chửi. Xa chồng, một mình nuôi con, chị vẫn không cảm thấy trống vắng vì anh luôn dành cho chị những lời dịu dàng. Anh trìu mến gọi chị là “Dê đen nhỏ xinh của anh”, anh thường nhắc chị ăn uống đầy đủ để luôn khỏe đẹp, anh nhắn tin hôn chị trong giấc ngủ, anh luôn miệng nói nhớ vợ con nhưng chưa thu xếp về được, anh không ngớt nói tội nghiệp chị thân cò lặn lội, hứa sẽ về bù đắp cho hai mẹ con...
Con đổ bệnh, mình chị đưa vào bệnh viện, túc trực ngày đêm. Tiền bạc đã hẻo, gặp lúc con đau ốm càng túng bấn. Dù chị không than trách nhưng gọi điện về anh tỏ ra băn khoăn, nhấp nhỏm như ngồi trên đống lửa khi nghe tin con bệnh. Anh bảo chị mượn tạm ai đó để trang trải tiền thuốc, chi phí sinh hoạt; khi về anh sẽ trả. Anh bảo chị nhắn tin số tài khoản để anh ra ngân hàng chuyển khoản. Chưa thấy chị nhắn, anh gọi điện giục. Anh lại bận việc, không ra ngân hàng được. Mấy ngày sau, anh hăm hở điện bảo sẽ gửi tiền nhờ một đồng nghiệp đi công tác ở Sài Gòn trực tiếp đưa cho chị. Nhưng, chuyến công tác cuối cùng... bị hoãn. Không gửi tiền được, anh tỏ vẻ áy náy, ray rứt. Dù chạnh lòng lắm, nhưng thấy chồng như thế, hỏi sao chị giận anh cho được. Có ai hỏi thăm, chị lại hồ hởi khoe những lời mát ruột mát gan chồng dành cho mình. Nhiều người ganh tỵ với hạnh phúc của anh chị, nhưng có người nửa đùa nửa thật: “Chị phải cảnh giác trước mấy cha đàn ông đĩ miệng. Ruồi sa hũ mật chết đuối lúc nào không hay!”.
Gần đây anh ngày càng ít về thăm nhà. Cơ quan anh ở Củ Chi cách Sài Gòn chỉ vài chục cây số mà có khi hơn tháng anh không về. Anh nói, lúc này công việc bận rộn vì người làm chung chuyển công tác. Hôm qua, thứ Bảy, anh về, nhà vui như hội. Anh hôn con, ôm siết vợ, xuýt xoa khi thấy chị ốm hơn, xanh hơn. Bao nhọc nhằn, tủi cực trong chị tan biến trong vòng tay và những lời ngọt ngào của anh. Chị tíu tít nói cười, hỏi chồng thích ăn món gì để nấu. Anh nựng con một lúc rồi vào phòng nằm xem ti vi, bấm điện thoại. Khi cơm canh đã được chị bày sẵn ra mâm, anh xin lỗi, bảo chị với con ăn trước, nhóm bạn mới gọi điện, anh có việc phải đi. Anh về, say bét nhè; tỉnh dậy, lại đi. Anh không đưa tiền cho chị trả người bạn như đã hứa. Chị sợ nếu nhắc, không khí gia đình sẽ mất vui. Đến đêm Chủ nhật, sáng ra anh lại trở lên cơ quan, chị mới hỏi. Anh bảo quên rút tiền trong thẻ, hứa ngày mai sẽ chuyển khoản về cho chị. Chị xuôi theo nhưng sợ anh lại nói dối để khỏa lấp như những lần trước, nên đòi lấy thẻ tự đi rút tiền. Anh miễn cưỡng đưa.
Kiểm tra tài khoản chỉ còn vài chục ngàn lẻ, chị đứng lặng, trái tim ê buốt. Vấn đề của chị không phải ở số tiền bảy triệu đồng hay 57.200đ, mà là việc anh tiếp tục giả dối, lấp liếm. Đêm về khuya, người xe hối hả, chị như dính vào chiếc máy ATM, không biết đi đâu, làm gì. Nhà cách không xa nhưng đường về như bít lối. Bất giác, chị nghe như ai gọi tên mình: “Hằng ơi! Khổ nữa rồi! Tội mày quá!”. Tiếng ai gọi hay tiếng gọi từ bên trong chị?
Chiếc thẻ rỗng nhưng lòng chị dồn ứ bao nỗi lo. Anh đã tiêu xài những gì mà hết tiền? Tại sao lại phải gian dối? Anh có đang mượn nợ bên ngoài nữa không? Anh lâu về nhà vì bận việc thật hay làm điều xấu nên ngại gặp chị? Anh cứ nói lời ngon ngọt yêu thương là thật lòng hay chỉ chót lưỡi đầu môi? Nghĩ tới mật mã thẻ ATM của anh là ngày cưới của hai người, chị bật khóc. Chị vẫn tin anh còn yêu chị, nhưng không thể hiểu tại sao anh để mặc chị một mình lo liệu, anh không quan tâm đến vợ con và cứ khuất tất, bất minh về tiền bạc. Bao nhiêu năm vợ chồng là bấy nhiêu thời gian chị mệt mỏi vì chữ tiền. Mỗi lần anh báo nợ, chị cứng rắn tuyên bố “ai gây ra thì tự giải quyết”, nhưng rồi chính chị lại gom góp tiền trả khi anh năn nỉ, van nài. Anh bảo, chị là người vị tha, nhân hậu, đẹp người đẹp nết, rằng diễm phúc nhất đời anh là cưới được người vợ như chị. Anh có cách nói để chị vì anh, vì mái ấm gia đình mà gánh gồng đến quên mình. Phụ nữ yêu bằng tai, và anh hiểu điều đó.
Chị nhắn tin bảo anh ra chỗ máy ATM để nói chuyện. Chờ hoài không thấy anh, chỉ có thằng cháu gọi điện bảo chị về, cho biết anh đã quay lên Củ Chi có công việc đột xuất. Chị bàng hoàng, rối bời. Anh có việc quan trọng thật hay sợ đối diện với hai chữ “vì sao” của chị? Chị liếc nhìn đồng hồ: 23g15.
Quay xe về, chợt chị thấy thương mình quá. Tần tảo làm ngày làm đêm trả nợ cho chồng, giờ chị định tích cóp cho kế hoạch sửa nhà, lợp mái và nâng nền để không bị dột trên xuống, ngập dưới lên khi mùa mưa đến. Anh đã xé toạc giấc mơ của chị. Điện thoại reo, nghe nhạc chuông, biết chồng gọi, chị vẫn không dừng xe nghe máy. Chị sợ nghe tiếng của anh, sợ thói sống giả, sợ ngọt lưỡi đắng lòng...
Nguồn cherryradio.com.au
Ba năm trước, tức là chỉ một năm sau ngày cưới, sau một đêm thức trắng, anh điện thoại cho chị, thú nhận đang mắc nợ rất nhiều. Các chủ nợ dọa nếu anh không thanh toán ngay, sẽ kéo đến cơ quan để đòi. Sợ bị kỷ luật, đuổi việc, anh cầu cứu chị. Chị hỏi vì đâu gây nợ, anh cúi gằm, lẩm bẩm: “Không ai biết được chữ ngờ. Anh dại quá rồi!”. Hỏi do đánh bài hay bị gái dụ, anh lắc đầu: “Đừng hỏi nữa! Mình anh biết được rồi. Nói ra chi khiến em đau? Anh sợ nhất là nhìn em khóc”. Chị tìm hiểu, được biết anh có tham gia cá độ đá banh, còn món nào khác nữa thì chị chưa nắm rõ. Anh xin lỗi, hứa hẹn, thề thốt, thậm chí ôm chân chị khóc lóc cầu xin. Chị hoang mang, suy sụp nhưng vẫn tìm cách chạy vạy trả nợ cho chồng. Tình yêu không cho phép chị làm khác. Ai không một lần lầm lỗi, thái độ thành khẩn, hối hận của chồng khiến chị tin chuyện sẽ không lặp lại.
Thế nhưng, anh vẫn tiếp tục vác nợ về nhà, dù tiền lương mình anh chi xài, không phải đưa chị đồng nào. Mấy lần anh cầm đồ xe máy, chị phải chuộc. Anh nói cần tiền để ứng ra mua đồ cho cơ quan, nhưng chị đợi hoài không thấy anh trả. Chị nhắc, anh bảo lỡ xài thâm, lại ngon ngọt hứa hẹn. Mỗi khi chị nhắc lỗi lầm cũ, mong anh đừng tái phạm, anh lại thề thốt khiến chị bỏ qua. Anh thường than thở năm xui tháng hạn, gặp toàn chuyện không may, hao tiền tốn của. Nghe chồng thở ngắn than dài, chị lại mềm lòng. Chị vẫn tự nhủ, dẫu gì chồng mình cũng là người yêu thương vợ con, không như chồng người mở miệng là mắng chửi. Xa chồng, một mình nuôi con, chị vẫn không cảm thấy trống vắng vì anh luôn dành cho chị những lời dịu dàng. Anh trìu mến gọi chị là “Dê đen nhỏ xinh của anh”, anh thường nhắc chị ăn uống đầy đủ để luôn khỏe đẹp, anh nhắn tin hôn chị trong giấc ngủ, anh luôn miệng nói nhớ vợ con nhưng chưa thu xếp về được, anh không ngớt nói tội nghiệp chị thân cò lặn lội, hứa sẽ về bù đắp cho hai mẹ con...
Con đổ bệnh, mình chị đưa vào bệnh viện, túc trực ngày đêm. Tiền bạc đã hẻo, gặp lúc con đau ốm càng túng bấn. Dù chị không than trách nhưng gọi điện về anh tỏ ra băn khoăn, nhấp nhỏm như ngồi trên đống lửa khi nghe tin con bệnh. Anh bảo chị mượn tạm ai đó để trang trải tiền thuốc, chi phí sinh hoạt; khi về anh sẽ trả. Anh bảo chị nhắn tin số tài khoản để anh ra ngân hàng chuyển khoản. Chưa thấy chị nhắn, anh gọi điện giục. Anh lại bận việc, không ra ngân hàng được. Mấy ngày sau, anh hăm hở điện bảo sẽ gửi tiền nhờ một đồng nghiệp đi công tác ở Sài Gòn trực tiếp đưa cho chị. Nhưng, chuyến công tác cuối cùng... bị hoãn. Không gửi tiền được, anh tỏ vẻ áy náy, ray rứt. Dù chạnh lòng lắm, nhưng thấy chồng như thế, hỏi sao chị giận anh cho được. Có ai hỏi thăm, chị lại hồ hởi khoe những lời mát ruột mát gan chồng dành cho mình. Nhiều người ganh tỵ với hạnh phúc của anh chị, nhưng có người nửa đùa nửa thật: “Chị phải cảnh giác trước mấy cha đàn ông đĩ miệng. Ruồi sa hũ mật chết đuối lúc nào không hay!”.
Gần đây anh ngày càng ít về thăm nhà. Cơ quan anh ở Củ Chi cách Sài Gòn chỉ vài chục cây số mà có khi hơn tháng anh không về. Anh nói, lúc này công việc bận rộn vì người làm chung chuyển công tác. Hôm qua, thứ Bảy, anh về, nhà vui như hội. Anh hôn con, ôm siết vợ, xuýt xoa khi thấy chị ốm hơn, xanh hơn. Bao nhọc nhằn, tủi cực trong chị tan biến trong vòng tay và những lời ngọt ngào của anh. Chị tíu tít nói cười, hỏi chồng thích ăn món gì để nấu. Anh nựng con một lúc rồi vào phòng nằm xem ti vi, bấm điện thoại. Khi cơm canh đã được chị bày sẵn ra mâm, anh xin lỗi, bảo chị với con ăn trước, nhóm bạn mới gọi điện, anh có việc phải đi. Anh về, say bét nhè; tỉnh dậy, lại đi. Anh không đưa tiền cho chị trả người bạn như đã hứa. Chị sợ nếu nhắc, không khí gia đình sẽ mất vui. Đến đêm Chủ nhật, sáng ra anh lại trở lên cơ quan, chị mới hỏi. Anh bảo quên rút tiền trong thẻ, hứa ngày mai sẽ chuyển khoản về cho chị. Chị xuôi theo nhưng sợ anh lại nói dối để khỏa lấp như những lần trước, nên đòi lấy thẻ tự đi rút tiền. Anh miễn cưỡng đưa.
Kiểm tra tài khoản chỉ còn vài chục ngàn lẻ, chị đứng lặng, trái tim ê buốt. Vấn đề của chị không phải ở số tiền bảy triệu đồng hay 57.200đ, mà là việc anh tiếp tục giả dối, lấp liếm. Đêm về khuya, người xe hối hả, chị như dính vào chiếc máy ATM, không biết đi đâu, làm gì. Nhà cách không xa nhưng đường về như bít lối. Bất giác, chị nghe như ai gọi tên mình: “Hằng ơi! Khổ nữa rồi! Tội mày quá!”. Tiếng ai gọi hay tiếng gọi từ bên trong chị?
Chiếc thẻ rỗng nhưng lòng chị dồn ứ bao nỗi lo. Anh đã tiêu xài những gì mà hết tiền? Tại sao lại phải gian dối? Anh có đang mượn nợ bên ngoài nữa không? Anh lâu về nhà vì bận việc thật hay làm điều xấu nên ngại gặp chị? Anh cứ nói lời ngon ngọt yêu thương là thật lòng hay chỉ chót lưỡi đầu môi? Nghĩ tới mật mã thẻ ATM của anh là ngày cưới của hai người, chị bật khóc. Chị vẫn tin anh còn yêu chị, nhưng không thể hiểu tại sao anh để mặc chị một mình lo liệu, anh không quan tâm đến vợ con và cứ khuất tất, bất minh về tiền bạc. Bao nhiêu năm vợ chồng là bấy nhiêu thời gian chị mệt mỏi vì chữ tiền. Mỗi lần anh báo nợ, chị cứng rắn tuyên bố “ai gây ra thì tự giải quyết”, nhưng rồi chính chị lại gom góp tiền trả khi anh năn nỉ, van nài. Anh bảo, chị là người vị tha, nhân hậu, đẹp người đẹp nết, rằng diễm phúc nhất đời anh là cưới được người vợ như chị. Anh có cách nói để chị vì anh, vì mái ấm gia đình mà gánh gồng đến quên mình. Phụ nữ yêu bằng tai, và anh hiểu điều đó.
Chị nhắn tin bảo anh ra chỗ máy ATM để nói chuyện. Chờ hoài không thấy anh, chỉ có thằng cháu gọi điện bảo chị về, cho biết anh đã quay lên Củ Chi có công việc đột xuất. Chị bàng hoàng, rối bời. Anh có việc quan trọng thật hay sợ đối diện với hai chữ “vì sao” của chị? Chị liếc nhìn đồng hồ: 23g15.
Quay xe về, chợt chị thấy thương mình quá. Tần tảo làm ngày làm đêm trả nợ cho chồng, giờ chị định tích cóp cho kế hoạch sửa nhà, lợp mái và nâng nền để không bị dột trên xuống, ngập dưới lên khi mùa mưa đến. Anh đã xé toạc giấc mơ của chị. Điện thoại reo, nghe nhạc chuông, biết chồng gọi, chị vẫn không dừng xe nghe máy. Chị sợ nghe tiếng của anh, sợ thói sống giả, sợ ngọt lưỡi đắng lòng...
Nguồn cherryradio.com.au
Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014
CSGT bị tố mượn xe máy mang đi cầm đồ
Lãnh đạo phòng cảnh sát giao thông đường thủy Hà Nội thừa nhận cán bộ của đơn vị đã mượn xe máy sử dụng rồi đem đi cầm xe máy ở tiệm cầm đồ, làm ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của công an thành phố.
Theo đơn tố cáo của chị Nguyễn Thùy Trang (ở Tôn Đức Thắng, quận Đống Đa, Hà Nội), mẹ chị bị vướng vào vòng lao lý, khi bị bắt có nhờ người quen tên Nguyễn Chí Dũng đưa chiếc xe máy Piaggio Liberty về.
Khi mang về do không có chỗ để nên anh Dũng đã gửi tại nhà chị gái là chị Nguyễn Thị Thanh Hà ở Mỗ Lao, quận Hà Đông, Hà Nội. Chị Hà có quen biết Nguyễn Thanh Tuấn (cán bộ PC68).
Khoảng cuối tháng 5/2013, Tuấn đến nhà chị Hà chơi thấy chiếc xe máy để không nên đã hỏi mượn. Chị Hà đồng ý cho mượn và có dặn khi cần phải trả ngay.
Khoảng tháng 9/2013, khi chị Trang biết chiếc xe Piaggio gửi ở nhà chị Hà nên đã chủ động xin lại. Chị Hà báo cho Tuấn mang trả xe nhưng không thấy đâu.
Đến ngày 15/9/2013, chị Trang gặp Tuấn ở nhà chị Hà, tại đây Tuấn có viết giấy hứa trả xe chậm nhất là 18h cùng ngày. Tuy nhiên chiếc xe đã bị Tuấn đem đi cầm cố lấy tiền tiêu xài và Tuấn cũng không lấy về để trả lại. Chị Hà và chị Trang làm đơn gửi cơ quan công an.
Tại 2 biên bản làm việc giữa chị Nguyễn Thị Thanh Hà và chị Nguyễn Thùy Trang với đại diện của PC68 (nơi Nguyễn Thanh Tuấn công tác), PC68 cho rằng, việc tố cáo Nguyễn Thanh Tuấn lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản là không đúng vì Tuấn không có ý thức chiếm đoạt chiếc xe này.
PC68 thừa nhận việc Tuấn mượn chiếc xe máy sử dụng rồi đem đi cầm cố lấy tiền tiêu là có và việc này làm ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của của Công an TP Hà Nội, của đơn vị và bản thân cũng như gia đình, cần phải xử lý nghiêm theo quy định của ngành và của Công an TP Hà Nội.
Về phía lãnh đạo PC68 khi làm việc với báo chí cũng thừa nhận Tuấn mượn xe rồi đi cầm cố, không trả dẫn tới việc khiếu nại tố cáo. Lãnh đạo PC68 cho biết, đã xử lý kỷ luật đối với Tuấn, bên cạnh đó gạch tên anh này ra khỏi danh sách đảng viên dự bị.
Tuy nhiên, sự việc không chỉ dừng lại ở đó khi chị Hà và gia đình liên tiếp bị nhóm người không quen biết đe dọa yêu cầu rút đơn tố cáo với Nguyễn Thanh Tuấn. Đầu năm 2014, anh Đỗ Thanh Hùng (ở quận Thanh Xuân, em chị Hà) có đơn tố cáo lên cơ quan công an rằng bị một số người có tên Châu "beng", Nam "tếch" đe dọa giết, khủng bố tinh thần. Về việc tố cáo này, đại tá Đào Thanh Hải - Trưởng Công an quận Thanh Xuân - cho biết đang tiến hành điều tra xác minh đơn tố cáo. Về chiếc xe máy Piaggio, khi thụ lý đơn tố giác của chị Nguyễn Thùy Trang về việc Nguyễn Thanh Tuấn có hành vi lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, Phòng cảnh sát hình sự Công an TP Hà Nội đã phát hiện chiếc xe là tài sản vụ trộm cắp xảy ra tháng 8/2010, tại Hòa Mã, quận Hai Bà Trưng. Hiện hồ sơ vụ việc và tang vật là chiếc xe máy đã được chuyển lên Công an quận Hai Bà Trưng giải quyết.
Theo Dân Việt
Theo đơn tố cáo của chị Nguyễn Thùy Trang (ở Tôn Đức Thắng, quận Đống Đa, Hà Nội), mẹ chị bị vướng vào vòng lao lý, khi bị bắt có nhờ người quen tên Nguyễn Chí Dũng đưa chiếc xe máy Piaggio Liberty về.
Khi mang về do không có chỗ để nên anh Dũng đã gửi tại nhà chị gái là chị Nguyễn Thị Thanh Hà ở Mỗ Lao, quận Hà Đông, Hà Nội. Chị Hà có quen biết Nguyễn Thanh Tuấn (cán bộ PC68).
Khoảng cuối tháng 5/2013, Tuấn đến nhà chị Hà chơi thấy chiếc xe máy để không nên đã hỏi mượn. Chị Hà đồng ý cho mượn và có dặn khi cần phải trả ngay.
Khoảng tháng 9/2013, khi chị Trang biết chiếc xe Piaggio gửi ở nhà chị Hà nên đã chủ động xin lại. Chị Hà báo cho Tuấn mang trả xe nhưng không thấy đâu.
Đến ngày 15/9/2013, chị Trang gặp Tuấn ở nhà chị Hà, tại đây Tuấn có viết giấy hứa trả xe chậm nhất là 18h cùng ngày. Tuy nhiên chiếc xe đã bị Tuấn đem đi cầm cố lấy tiền tiêu xài và Tuấn cũng không lấy về để trả lại. Chị Hà và chị Trang làm đơn gửi cơ quan công an.
Tại 2 biên bản làm việc giữa chị Nguyễn Thị Thanh Hà và chị Nguyễn Thùy Trang với đại diện của PC68 (nơi Nguyễn Thanh Tuấn công tác), PC68 cho rằng, việc tố cáo Nguyễn Thanh Tuấn lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản là không đúng vì Tuấn không có ý thức chiếm đoạt chiếc xe này.
PC68 thừa nhận việc Tuấn mượn chiếc xe máy sử dụng rồi đem đi cầm cố lấy tiền tiêu là có và việc này làm ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của của Công an TP Hà Nội, của đơn vị và bản thân cũng như gia đình, cần phải xử lý nghiêm theo quy định của ngành và của Công an TP Hà Nội.
Về phía lãnh đạo PC68 khi làm việc với báo chí cũng thừa nhận Tuấn mượn xe rồi đi cầm cố, không trả dẫn tới việc khiếu nại tố cáo. Lãnh đạo PC68 cho biết, đã xử lý kỷ luật đối với Tuấn, bên cạnh đó gạch tên anh này ra khỏi danh sách đảng viên dự bị.
Tuy nhiên, sự việc không chỉ dừng lại ở đó khi chị Hà và gia đình liên tiếp bị nhóm người không quen biết đe dọa yêu cầu rút đơn tố cáo với Nguyễn Thanh Tuấn. Đầu năm 2014, anh Đỗ Thanh Hùng (ở quận Thanh Xuân, em chị Hà) có đơn tố cáo lên cơ quan công an rằng bị một số người có tên Châu "beng", Nam "tếch" đe dọa giết, khủng bố tinh thần. Về việc tố cáo này, đại tá Đào Thanh Hải - Trưởng Công an quận Thanh Xuân - cho biết đang tiến hành điều tra xác minh đơn tố cáo. Về chiếc xe máy Piaggio, khi thụ lý đơn tố giác của chị Nguyễn Thùy Trang về việc Nguyễn Thanh Tuấn có hành vi lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, Phòng cảnh sát hình sự Công an TP Hà Nội đã phát hiện chiếc xe là tài sản vụ trộm cắp xảy ra tháng 8/2010, tại Hòa Mã, quận Hai Bà Trưng. Hiện hồ sơ vụ việc và tang vật là chiếc xe máy đã được chuyển lên Công an quận Hai Bà Trưng giải quyết.
Theo Dân Việt
Thứ Hai, 14 tháng 4, 2014
Ngân hàng đẩy mạnh cho vay tiêu dùng
Các chiêu khuyến mại giảm lãi vay, tặng quà liên tiếp được tung ra trong bối cảnh tín dụng tăng trưởng âm, nhu cầu sắm sửa đầu năm không lớn.
Từ sau Tết Nguyên đán đến nay, chị Thu Nga, TP HCM cho biết, gần như ngày nào cũng nhận được điện thoại chào mời vay vốn của nhân viên các ngân hàng. Thông thường chị sẽ nghe qua loa hoặc cúp máy.
Lý do không phải chị chưa có nhu cầu, mà vì biết mình không thuộc diện được vay tín chấp do vướng khâu xét duyệt (hộ khẩu tỉnh). Nhưng lần này thì khác, thay vì đòi hộ khẩu thành phố hoặc KT3 như trước đây, nhân viên ANZ cho biết chỉ cần hộ khẩu tỉnh, có hợp đồng lao động... vẫn có thể vay tín chấp lên đến 8 tháng thu nhập và hạn mức tối đa 500 triệu đồng, điều kiện khá thoáng kể cả khi so với các công ty tài chính.
Ngân hàng Citibank Việt Nam suốt tháng nay đang hút khách bằng cách tặng cặp vé xem phim với những ai vay tiêu dùng từ 50 triệu đồng trở lên. Khâu xét duyệt thì được triển khai trong vòng vài giờ đồng hồ.
Nhà băng nội cũng tỏ ra không hề thua kém khi mạnh tay giảm lãi suất. khách hàng cũ tại ACB nếu vay thêm số tiền tối thiểu 200 triệu đồng để mua nhà, sửa chữa nhà để ở... sẽ được hưởng mức lãi suất chỉ 8% một năm cố định một tháng, hoặc 9% mỗi năm cố định 3 tháng.
Theo thống kê của Ngân hàng Nhà nước, đến ngày 20/2, tín dụng toàn hệ thống giảm 1,66% so với cuối năm ngoái trong đó tín dụng tiền đồng giảm tới 1,94%. Hai tháng đầu năm ngoái, tín dụng toàn ngành chỉ giảm 0,23%. Diễn biến này chủ yếu do nhu cầu vay vốn sản xuất kinh doanh chưa tăng trở lại.
Trong bối cảnh đó, vay tiêu dùng được các ngân hàng đánh giá là sản phẩm chủ đạo. Như Sacombank năm vừa qua, lợi nhuận tăng mạnh một phần nhờ sự đóng góp quan trọng từ mảng bán lẻ. Tổng giám đốc Sacombank, Phan Huy Khang cho biết, 40% lãi đến từ khách hàng cá nhân và tỷ trọng này đã tăng mạnh so với 2012. "Đây cũng sẽ là mục tiêu của Sacombank trong năm 2014", ông Khang cho biết.
Một lãnh đạo của Ngân hàng ANZ - nhà băng ngoại có thế mạnh trong bán lẻ tại Việt Nam cũng chỉ ra vài lý do cho thấy những cơ hội lớn từ mảng cho vay tiêu dùng. Theo ông, trước hết đó là đặc điểm dân số Việt Nam khá trẻ, chủ yếu ở độ tuổi có nhiều nhu cầu mua sắm, tiêu dùng.
Ngoài ra, hầu hết các nhà băng đều nhìn thấy sự tăng trưởng số người giàu của Việt Nam trong vòng 10-15 năm qua. "Dù gần đây có thể không tăng mạnh nhưng số người giàu vẫn đang trong xu hướng tăng", đại diện này nói thêm. Tại ANZ, trong một năm trở lại đây, số lượng khách hàng ở mảng này tăng rất mạnh, thường 200-300%.
Tổng giám đốc Ngân hàng Đông Nam Á (SeaBank) Đặng Bảo Khánh cho rằng, tiềm năng cho vay tiêu dùng ở Việt Nam còn lớn, nhất là lượng người dân trở thành tầng lớp trung lưu, thu nhập tốt ngày một nhiều.
Tuy nhiên, cả hai vị lãnh đạo này đều thừa nhận, độ thâm nhập của các sản phẩm cho vay tiêu dùng, cho vay the chap của các nhà băng vào đối tượng khách hàng cá nhân vẫn ở mức độ thấp. "Cơ hội thì lớn nhưng cần có thời gian để các ngân hàng biến nó thành lợi nhuận thực, thay vì chỉ dừng lại ở tiềm năng. Tăng trưởng về khách hàng và dư nợ có khá hơn trước, nhưng khoản cho tiêu dùng còn đang khá hạn hẹp và sản phẩm chưa đa dạng", ông Khánh nói.
Trên thực tế, sau Tết âm lịch thường là thời điểm cho vay tiêu dùng, tín chấp tăng trưởng kém. Theo tổng giám đốc một ngân hàng cổ phần, cho vay tiêu dùng tăng mạnh nhất vào cuối năm. "Tầm này ra Tết, người dân có vẻ ngại mua xe, mua nhà. Việc mua sắm của khách hàng thường rơi nhiều vào thời điểm sát Tết nguyên đán", ông nói.
Mặc khác, đâu đó vẫn còn tâm lý e dè của người vay tiền trước vấn đề lãi suất. Các chuyên gia cũng cho rằng, việc khuyến khích cho vay tiêu dùng góp phần kích cầu cho nền kinh tế. Tuy nhiên, các ưu đãi thường có thời gian ngắn, sau đó các nhà băng áp dụng lãi suất thả nổi.
"Khách hàng đi vay phải thận trọng về vấn đề này và phải tìm hiểu kỹ các điều khoản trong hợp đồng để tránh rủi ro về sau", một chuyên giá khuyên.
Theo kinhdoanh.vnexpress.net
Từ sau Tết Nguyên đán đến nay, chị Thu Nga, TP HCM cho biết, gần như ngày nào cũng nhận được điện thoại chào mời vay vốn của nhân viên các ngân hàng. Thông thường chị sẽ nghe qua loa hoặc cúp máy.
Lý do không phải chị chưa có nhu cầu, mà vì biết mình không thuộc diện được vay tín chấp do vướng khâu xét duyệt (hộ khẩu tỉnh). Nhưng lần này thì khác, thay vì đòi hộ khẩu thành phố hoặc KT3 như trước đây, nhân viên ANZ cho biết chỉ cần hộ khẩu tỉnh, có hợp đồng lao động... vẫn có thể vay tín chấp lên đến 8 tháng thu nhập và hạn mức tối đa 500 triệu đồng, điều kiện khá thoáng kể cả khi so với các công ty tài chính.
Ngân hàng Citibank Việt Nam suốt tháng nay đang hút khách bằng cách tặng cặp vé xem phim với những ai vay tiêu dùng từ 50 triệu đồng trở lên. Khâu xét duyệt thì được triển khai trong vòng vài giờ đồng hồ.
Nhà băng nội cũng tỏ ra không hề thua kém khi mạnh tay giảm lãi suất. khách hàng cũ tại ACB nếu vay thêm số tiền tối thiểu 200 triệu đồng để mua nhà, sửa chữa nhà để ở... sẽ được hưởng mức lãi suất chỉ 8% một năm cố định một tháng, hoặc 9% mỗi năm cố định 3 tháng.
Theo thống kê của Ngân hàng Nhà nước, đến ngày 20/2, tín dụng toàn hệ thống giảm 1,66% so với cuối năm ngoái trong đó tín dụng tiền đồng giảm tới 1,94%. Hai tháng đầu năm ngoái, tín dụng toàn ngành chỉ giảm 0,23%. Diễn biến này chủ yếu do nhu cầu vay vốn sản xuất kinh doanh chưa tăng trở lại.
Trong bối cảnh đó, vay tiêu dùng được các ngân hàng đánh giá là sản phẩm chủ đạo. Như Sacombank năm vừa qua, lợi nhuận tăng mạnh một phần nhờ sự đóng góp quan trọng từ mảng bán lẻ. Tổng giám đốc Sacombank, Phan Huy Khang cho biết, 40% lãi đến từ khách hàng cá nhân và tỷ trọng này đã tăng mạnh so với 2012. "Đây cũng sẽ là mục tiêu của Sacombank trong năm 2014", ông Khang cho biết.
Một lãnh đạo của Ngân hàng ANZ - nhà băng ngoại có thế mạnh trong bán lẻ tại Việt Nam cũng chỉ ra vài lý do cho thấy những cơ hội lớn từ mảng cho vay tiêu dùng. Theo ông, trước hết đó là đặc điểm dân số Việt Nam khá trẻ, chủ yếu ở độ tuổi có nhiều nhu cầu mua sắm, tiêu dùng.
Ngoài ra, hầu hết các nhà băng đều nhìn thấy sự tăng trưởng số người giàu của Việt Nam trong vòng 10-15 năm qua. "Dù gần đây có thể không tăng mạnh nhưng số người giàu vẫn đang trong xu hướng tăng", đại diện này nói thêm. Tại ANZ, trong một năm trở lại đây, số lượng khách hàng ở mảng này tăng rất mạnh, thường 200-300%.
Tổng giám đốc Ngân hàng Đông Nam Á (SeaBank) Đặng Bảo Khánh cho rằng, tiềm năng cho vay tiêu dùng ở Việt Nam còn lớn, nhất là lượng người dân trở thành tầng lớp trung lưu, thu nhập tốt ngày một nhiều.
Tuy nhiên, cả hai vị lãnh đạo này đều thừa nhận, độ thâm nhập của các sản phẩm cho vay tiêu dùng, cho vay the chap của các nhà băng vào đối tượng khách hàng cá nhân vẫn ở mức độ thấp. "Cơ hội thì lớn nhưng cần có thời gian để các ngân hàng biến nó thành lợi nhuận thực, thay vì chỉ dừng lại ở tiềm năng. Tăng trưởng về khách hàng và dư nợ có khá hơn trước, nhưng khoản cho tiêu dùng còn đang khá hạn hẹp và sản phẩm chưa đa dạng", ông Khánh nói.
Trên thực tế, sau Tết âm lịch thường là thời điểm cho vay tiêu dùng, tín chấp tăng trưởng kém. Theo tổng giám đốc một ngân hàng cổ phần, cho vay tiêu dùng tăng mạnh nhất vào cuối năm. "Tầm này ra Tết, người dân có vẻ ngại mua xe, mua nhà. Việc mua sắm của khách hàng thường rơi nhiều vào thời điểm sát Tết nguyên đán", ông nói.
Mặc khác, đâu đó vẫn còn tâm lý e dè của người vay tiền trước vấn đề lãi suất. Các chuyên gia cũng cho rằng, việc khuyến khích cho vay tiêu dùng góp phần kích cầu cho nền kinh tế. Tuy nhiên, các ưu đãi thường có thời gian ngắn, sau đó các nhà băng áp dụng lãi suất thả nổi.
"Khách hàng đi vay phải thận trọng về vấn đề này và phải tìm hiểu kỹ các điều khoản trong hợp đồng để tránh rủi ro về sau", một chuyên giá khuyên.
Theo kinhdoanh.vnexpress.net
Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014
Cơ ngơi của trùm giang hồ Kinh Bắc
Trong chiến dịch truy quét các ổ nhóm tổ chức cá độ mùa đá banh, Cục Cảnh sát điều tra C45, Bộ Công an đã triệt phá được một đường dây do Phạm Văn Cường, kẻ có tiếng ở Bắc Ninh và một số khu vực lân cận, cầm đầu. Không giống với những tên giang hồ khác, Cường là một kẻ dùng tiền để thị uy tiếng tăm và không bao giờ trực tiếp xử lý các vụ việc đâm chém.
Dưới tay ông trùm này có hàng chục đàn em thuộc diện đâm thuê, chém mướn, sẵn sàng triệt hạ con nợ khi được ra lệnh. Hơn 30 tuổi nhưng đã xây dựng nên một đế chế cho riêng mình với nhiều tiệm cầm đồ lớn nhỏ, cho vay thế chấp, và chủ một đường dây quỹ tín dụng đen...
Trong những lần đi xiết nợ của những con bạc, dù đứng trước những lời khóc than, hoặc những hoàn cảnh éo le, dù những người trước mặt có cúi lạy chảy máu đầu, đàn em của Cường vẫn không hề nương tay. Thái độ máu lạnh không thèm đoái hoài của Cường khiến cho nhiều người phải cảm thấy khiếp sợ nên không có kẻ nào dám chống lại ý kiến.
Là một kẻ có tiền, nhiều đàn em dưới trướng lại nhiều đàn em máu lạnh, đã không ít lần Cường gây ra những vụ chém giết gây chấn động người dân Từ Sơn. Có vụ, một con nợ chưa có tiền trả Cường khi đến hẹn đã bị đám đệ tử của Cường đánh cho gần chết. Cũng may mắn con nợ này được đưa đi cấp cứu kịp thời nên đã cứu được tính mạng nhưng lại mất đi vĩnh viễn vài chục phần trăm sức khỏe. Sau lần đó, gia đình con nợ đã viết đơn lên thưa kiện với cơ quan điều tra.
Sự giàu có của Cường không chỉ biểu hiện ra những tài sản bề nổi mà còn thể hiện ở đời sống thường nhật. Mỗi khi đi chơi, Cường không vào những tụ điểm ở Từ Sơn mà thường bảo đàn em lấy ôtô chở lên Hà Nội để đập phá. Chọn những chốn ăn chơi xa hoa, đắt tiền bậc nhất thủ đô, Cường sẵn sàng vứt vài chục triệu, thậm chí trăm triệu cho một lần ăn nhậu của mình.
Tuy nhiên, Cường nổi tiếng là một kẻ tàn nhẫn, sẵn sàng trừng trị với bất kỳ người nào dám trái ý mình. Đã có lần Cường suýt chút nữa đã dùng súng bắn vỡ đầu đàn em chỉ vì dám ăn bớt tiền khi đi đòi nợ. May lần đó, đám đệ tử quyết liệt can ngăn nên gã đàn em kia mới có thể giữ lại được tính mạng.
Với việc thường xuyên gây thù, chuốc oán nên Cường phải luôn trong trạng thái phòng thủ cao độ. Tuy nhiên, vì trong tay có nhiều đàn em, bản thân lại rất máu lạnh và có vũ khí nóng nên Cường cũng chẳng hề sợ sệt bất kỳ ai. Đối với Cường chẳng có ai là không hề xử lý được. Càng có nhiều đàn em, càng có nhiều người e sợ thì Cường càng hống hách và trong suy nghĩ gã giang hồ luôn cho mình là nhất “coi trời bằng vung”.
Với việc điều hành một đường dây chuyên cho vay thế chấp và nặng lãi, thường xuyên phải sử dụng biện pháp mạnh để thị uy nên Cường “tỉnh” cũng sắm cho mình rất nhiều loại vũ khí. Trong tay Cường có rất nhiều loại từ súng quân dụng, súng bắn đạn hoa cải, súng bắn đạn thể thao… cho tới các loại dao kiếm, mã tấu, phớ, dùi cui điện. Tất cả đều được cất giấu ở ngôi nhà của Cường và sẵn sàng “xung trận” nếu khi cần. Bản thân Cường luôn mang theo một khẩu súng ngắn để phòng thân mỗi khi đi ra ngoài đường.
Về việc điều hành đường dây cá độ bóng đá, Cường cũng tỏ ra là một kẻ vô cùng tinh vi và xảo trá. Dưới tay y có một đội ngũ chân rết ở khắp các nơi và nhiều tỉnh, thành khác nhau. Những chân rết này có trách nhiệm nhận lệnh đánh của các con bạc, cuối ngày sẽ thống kê lại rồi chuyển cho Cường. Mỗi khi con bạc thua, Cường sẽ cho đám lâu la đến đòi tiền. Ai trả ngay thì thôi, những ai không có sẽ phải gán nợ bằng những tài sản cố định như nhà cửa, xe cộ.
Đối với Cường chẳng có bất kỳ trường hợp ngoại lệ nào, kể cả đám đàn em. Trong số đám đệ tử Cường thu nạp, một số kẻ từng là con nợ. Do chơi bạc dưới chiếu của Cường, thiếu tiền phải gán nợ toàn bộ tài sản, không còn lối thoát nên đành gia nhập nhóm giang hồ để sinh sống qua ngày.
Hoạt động hống hách trong một thời gian khá dài mà không bị xử lý, Cường nghĩ rằng mình đã xây dựng được một “đế chế” ở khu vực thành phố Từ Sơn, Bắc Ninh. Đã có lần Cường vỗ ngực nói mạnh trước đám đàn em của mình rằng: “Tao chính là Năm Cam của Từ Sơn”. Trước sự nhức nhối mà băng nhóm của Cường tạo ra, lãnh đạo Cục C45 (Bộ Công an) quyết định mở chuyên án bóc gỡ toàn bộ đường dây của ông trùm này.
Đến mùa Euro, khi đường dây cá độ của Cường hoạt động mạnh hơn, lãnh đạo Cục C45 đã quyết định tiến hành bắt giữ toàn bộ nhóm tội phạm này. Những tay chân thân cận, các chân rết dưới trướng của Cường ở khắp các nơi đều có lực lượng trinh sát bám theo.
Ngày 28/6, Cường cùng toàn bộ đường dây của mình đã bị bắt giữ. Riêng ông trùm này đã bị khống chế một cách hết sức bất ngờ khi đang cùng với cô vợ xinh đẹp chuẩn bị lái xe ôtô đi chơi. Khi cơ quan điều tra khám xét nhà Cường, cả một “kho vũ khí” đã được phát hiện.
Dưới tay ông trùm này có hàng chục đàn em thuộc diện đâm thuê, chém mướn, sẵn sàng triệt hạ con nợ khi được ra lệnh. Hơn 30 tuổi nhưng đã xây dựng nên một đế chế cho riêng mình với nhiều tiệm cầm đồ lớn nhỏ, cho vay thế chấp, và chủ một đường dây quỹ tín dụng đen...
Trong những lần đi xiết nợ của những con bạc, dù đứng trước những lời khóc than, hoặc những hoàn cảnh éo le, dù những người trước mặt có cúi lạy chảy máu đầu, đàn em của Cường vẫn không hề nương tay. Thái độ máu lạnh không thèm đoái hoài của Cường khiến cho nhiều người phải cảm thấy khiếp sợ nên không có kẻ nào dám chống lại ý kiến.
Là một kẻ có tiền, nhiều đàn em dưới trướng lại nhiều đàn em máu lạnh, đã không ít lần Cường gây ra những vụ chém giết gây chấn động người dân Từ Sơn. Có vụ, một con nợ chưa có tiền trả Cường khi đến hẹn đã bị đám đệ tử của Cường đánh cho gần chết. Cũng may mắn con nợ này được đưa đi cấp cứu kịp thời nên đã cứu được tính mạng nhưng lại mất đi vĩnh viễn vài chục phần trăm sức khỏe. Sau lần đó, gia đình con nợ đã viết đơn lên thưa kiện với cơ quan điều tra.
Sự giàu có của Cường không chỉ biểu hiện ra những tài sản bề nổi mà còn thể hiện ở đời sống thường nhật. Mỗi khi đi chơi, Cường không vào những tụ điểm ở Từ Sơn mà thường bảo đàn em lấy ôtô chở lên Hà Nội để đập phá. Chọn những chốn ăn chơi xa hoa, đắt tiền bậc nhất thủ đô, Cường sẵn sàng vứt vài chục triệu, thậm chí trăm triệu cho một lần ăn nhậu của mình.
Tuy nhiên, Cường nổi tiếng là một kẻ tàn nhẫn, sẵn sàng trừng trị với bất kỳ người nào dám trái ý mình. Đã có lần Cường suýt chút nữa đã dùng súng bắn vỡ đầu đàn em chỉ vì dám ăn bớt tiền khi đi đòi nợ. May lần đó, đám đệ tử quyết liệt can ngăn nên gã đàn em kia mới có thể giữ lại được tính mạng.
Với việc thường xuyên gây thù, chuốc oán nên Cường phải luôn trong trạng thái phòng thủ cao độ. Tuy nhiên, vì trong tay có nhiều đàn em, bản thân lại rất máu lạnh và có vũ khí nóng nên Cường cũng chẳng hề sợ sệt bất kỳ ai. Đối với Cường chẳng có ai là không hề xử lý được. Càng có nhiều đàn em, càng có nhiều người e sợ thì Cường càng hống hách và trong suy nghĩ gã giang hồ luôn cho mình là nhất “coi trời bằng vung”.
Với việc điều hành một đường dây chuyên cho vay thế chấp và nặng lãi, thường xuyên phải sử dụng biện pháp mạnh để thị uy nên Cường “tỉnh” cũng sắm cho mình rất nhiều loại vũ khí. Trong tay Cường có rất nhiều loại từ súng quân dụng, súng bắn đạn hoa cải, súng bắn đạn thể thao… cho tới các loại dao kiếm, mã tấu, phớ, dùi cui điện. Tất cả đều được cất giấu ở ngôi nhà của Cường và sẵn sàng “xung trận” nếu khi cần. Bản thân Cường luôn mang theo một khẩu súng ngắn để phòng thân mỗi khi đi ra ngoài đường.
Về việc điều hành đường dây cá độ bóng đá, Cường cũng tỏ ra là một kẻ vô cùng tinh vi và xảo trá. Dưới tay y có một đội ngũ chân rết ở khắp các nơi và nhiều tỉnh, thành khác nhau. Những chân rết này có trách nhiệm nhận lệnh đánh của các con bạc, cuối ngày sẽ thống kê lại rồi chuyển cho Cường. Mỗi khi con bạc thua, Cường sẽ cho đám lâu la đến đòi tiền. Ai trả ngay thì thôi, những ai không có sẽ phải gán nợ bằng những tài sản cố định như nhà cửa, xe cộ.
Đối với Cường chẳng có bất kỳ trường hợp ngoại lệ nào, kể cả đám đàn em. Trong số đám đệ tử Cường thu nạp, một số kẻ từng là con nợ. Do chơi bạc dưới chiếu của Cường, thiếu tiền phải gán nợ toàn bộ tài sản, không còn lối thoát nên đành gia nhập nhóm giang hồ để sinh sống qua ngày.
Hoạt động hống hách trong một thời gian khá dài mà không bị xử lý, Cường nghĩ rằng mình đã xây dựng được một “đế chế” ở khu vực thành phố Từ Sơn, Bắc Ninh. Đã có lần Cường vỗ ngực nói mạnh trước đám đàn em của mình rằng: “Tao chính là Năm Cam của Từ Sơn”. Trước sự nhức nhối mà băng nhóm của Cường tạo ra, lãnh đạo Cục C45 (Bộ Công an) quyết định mở chuyên án bóc gỡ toàn bộ đường dây của ông trùm này.
Đến mùa Euro, khi đường dây cá độ của Cường hoạt động mạnh hơn, lãnh đạo Cục C45 đã quyết định tiến hành bắt giữ toàn bộ nhóm tội phạm này. Những tay chân thân cận, các chân rết dưới trướng của Cường ở khắp các nơi đều có lực lượng trinh sát bám theo.
Ngày 28/6, Cường cùng toàn bộ đường dây của mình đã bị bắt giữ. Riêng ông trùm này đã bị khống chế một cách hết sức bất ngờ khi đang cùng với cô vợ xinh đẹp chuẩn bị lái xe ôtô đi chơi. Khi cơ quan điều tra khám xét nhà Cường, cả một “kho vũ khí” đã được phát hiện.
Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014
Mượn hủ tục để giết người cùng làng, chiếm đoạt tài sản
Lợi dụng lòng tin vào hủ tục "cầm đồ thuốc độc" của dân làng, Hút đánh chết người đàn bà nghi đã bỏ độc cha mình rồi chiếm đoạt gia súc cho thương lái.
Bản làng thôn Gò Da nằm cách trung tâm xã Sơn Ba, huyện miền núi Sơn Hà, nơi Hút lợi dụng hủ tục cầm "đồ độc" giết chết bà Na. Ảnh: Trí Tín.
Trao đổi với VnExpress ngày 20/2, ông Đặng Ngọc Dũng, Bí thư huyện Sơn Hà (Quảng Ngãi) cho biết, sau khi điều tra về cái chết thương tâm của bà Đinh Thị Na, công an huyện bước đầu xác định Đinh Văn Hút (26 tuổi, ngụ thôn Gò Da, xã Sơn Ba) là kẻ chủ mưu, lợi dụng hủ tục "cầm đồ thuốc độc" giết người, chiếm đoạt tài sản của người làng. Đồng phạm của anh ta là Đinh Văn Bẻo (21 tuổi).
Theo ông Dũng, tại buổi kiểm điểm trước toàn dân thôn Gò Da, Đinh Văn Hắp (em ruột của Hút) đã khai anh trai mình và Bẻo đã đánh chết bà Na; đồng thời chiếm đoạt của nạn nhân một con bò, 2 con heo, 4 đám rẫy.
Hắp kể, trong những ngày cha đau ốm rồi chết do bệnh ung thư, Hút có đến xã Ba Tô, huyện miền núi Ba Tơ xem bói. Khi nghe thầy bói phán có người phụ nữ gần nhà (phỏng đoán là bà Na) bỏ "đồ độc" giết chết cha, anh ta ghi âm mang về buộc Bí thư chi bộ, Chủ tịch cựu chiến binh thôn Gò Da tổ chức họp mở lại cho dân làng nghe để đồng tình "xét xử" bà Na.
Hút còn tạo áp lực đưa bà Na đi đến từng nhà chỉ lấy hơn 20 túi "đồ độc" do hắn đã chôn giấu trước đó. Sau nhiều lần bị tra khảo, đánh đập đau đớn, dân làng xua đuổi, người phụ nữ đáng thương này đành thừa nhận bỏ "đồ độc", chạy trốn khỏi nhà. Chưa chịu buông tha, Hút tiếp tục truy tìm khắp nơi để giết bà Na cho bằng được.
"Tôi bận giữ con nên anh Hút rủ Bẻo vào rừng tìm. Lúc tôi chạy lên rẫy thì thấy anh trai dùng cây đánh còn Bẻo cầm rựa dọa chém. Do bà Na chống cự không chịu về làng, hai người này đã đánh chết bà ấy rồi kéo xác vứt ven đường dẫn về làng", Hắp cho biết.
Sau hơn nửa tháng xảy ra vụ việc, công an mới nhận được tin báo và vào cuộc điều tra. Giám định pháp y cho thấy bà Na bị đánh vỡ sọ, gãy nhiều xương sườn. Ngoài ra, cơ quan điều tra cũng cho là bị can Hút còn vu oan, đánh đập một người đàn bà khác ở trong làng vì đã hướng dẫn bà Na làm "đồ độc". Với chiêu này, hắn đã chiếm đoạt của bà 5 con trâu, 2 con bò, 3 con heo, 2 con gà đem bán cho thương lái được hơn 100 triệu đồng mà không bị người làng phản đối.
Căn nhà của ông Ny, chồng bà Na, trống hoác sau khi bị Hút cùng đồng bọn giết vợ, chiếm đoạt gia súc và tháo dỡ toàn bộ chuồng trại. Ảnh: Trí Tín.
Thượng tá Võ Văn Đãi, Trưởng Công an huyện Sơn Hà cho biết thêm, từ năm 2010 đến nay, trên địa bàn huyện xảy ra 22 vụ nghi kỵ "cầm đồ thuốc độc" gây ảnh hưởng lớn đến an ninh trật tự địa phương. Giải pháp căn cơ cho vấn nạn này là đẩy mạnh tuyên truyền, nâng cao nhận thức, đời sống văn hóa, dịch vụ y tế tốt hơn để dần đẩy lùi hủ tục lạc hậu; xử lý nghiêm các thầy bói, thầy cúng hành nghề mê tín dị đoan.
Theo ông Đãi, do địa bàn thôn Gò Da nằm cách xa trung tâm xã Sơn Ba gần 4h đi bộ đường rừng, giao thông cách trở nên nhận thức của đồng bào nơi đây còn lạc hậu. Huyện Sơn Hà đang tập trung xây dựng khu tái định cư Mang Po ở gần với trung tâm xã dự kiến sẽ di dời toàn bộ 39 hộ dân với 170 nhân khẩu ở thôn Gò Ga về đây sinh sống trong tháng 3 tới.
Theo vnexpress.net
Bản làng thôn Gò Da nằm cách trung tâm xã Sơn Ba, huyện miền núi Sơn Hà, nơi Hút lợi dụng hủ tục cầm "đồ độc" giết chết bà Na. Ảnh: Trí Tín.
Trao đổi với VnExpress ngày 20/2, ông Đặng Ngọc Dũng, Bí thư huyện Sơn Hà (Quảng Ngãi) cho biết, sau khi điều tra về cái chết thương tâm của bà Đinh Thị Na, công an huyện bước đầu xác định Đinh Văn Hút (26 tuổi, ngụ thôn Gò Da, xã Sơn Ba) là kẻ chủ mưu, lợi dụng hủ tục "cầm đồ thuốc độc" giết người, chiếm đoạt tài sản của người làng. Đồng phạm của anh ta là Đinh Văn Bẻo (21 tuổi).
Theo ông Dũng, tại buổi kiểm điểm trước toàn dân thôn Gò Da, Đinh Văn Hắp (em ruột của Hút) đã khai anh trai mình và Bẻo đã đánh chết bà Na; đồng thời chiếm đoạt của nạn nhân một con bò, 2 con heo, 4 đám rẫy.
Hắp kể, trong những ngày cha đau ốm rồi chết do bệnh ung thư, Hút có đến xã Ba Tô, huyện miền núi Ba Tơ xem bói. Khi nghe thầy bói phán có người phụ nữ gần nhà (phỏng đoán là bà Na) bỏ "đồ độc" giết chết cha, anh ta ghi âm mang về buộc Bí thư chi bộ, Chủ tịch cựu chiến binh thôn Gò Da tổ chức họp mở lại cho dân làng nghe để đồng tình "xét xử" bà Na.
Hút còn tạo áp lực đưa bà Na đi đến từng nhà chỉ lấy hơn 20 túi "đồ độc" do hắn đã chôn giấu trước đó. Sau nhiều lần bị tra khảo, đánh đập đau đớn, dân làng xua đuổi, người phụ nữ đáng thương này đành thừa nhận bỏ "đồ độc", chạy trốn khỏi nhà. Chưa chịu buông tha, Hút tiếp tục truy tìm khắp nơi để giết bà Na cho bằng được.
"Tôi bận giữ con nên anh Hút rủ Bẻo vào rừng tìm. Lúc tôi chạy lên rẫy thì thấy anh trai dùng cây đánh còn Bẻo cầm rựa dọa chém. Do bà Na chống cự không chịu về làng, hai người này đã đánh chết bà ấy rồi kéo xác vứt ven đường dẫn về làng", Hắp cho biết.
Sau hơn nửa tháng xảy ra vụ việc, công an mới nhận được tin báo và vào cuộc điều tra. Giám định pháp y cho thấy bà Na bị đánh vỡ sọ, gãy nhiều xương sườn. Ngoài ra, cơ quan điều tra cũng cho là bị can Hút còn vu oan, đánh đập một người đàn bà khác ở trong làng vì đã hướng dẫn bà Na làm "đồ độc". Với chiêu này, hắn đã chiếm đoạt của bà 5 con trâu, 2 con bò, 3 con heo, 2 con gà đem bán cho thương lái được hơn 100 triệu đồng mà không bị người làng phản đối.
Căn nhà của ông Ny, chồng bà Na, trống hoác sau khi bị Hút cùng đồng bọn giết vợ, chiếm đoạt gia súc và tháo dỡ toàn bộ chuồng trại. Ảnh: Trí Tín.
Thượng tá Võ Văn Đãi, Trưởng Công an huyện Sơn Hà cho biết thêm, từ năm 2010 đến nay, trên địa bàn huyện xảy ra 22 vụ nghi kỵ "cầm đồ thuốc độc" gây ảnh hưởng lớn đến an ninh trật tự địa phương. Giải pháp căn cơ cho vấn nạn này là đẩy mạnh tuyên truyền, nâng cao nhận thức, đời sống văn hóa, dịch vụ y tế tốt hơn để dần đẩy lùi hủ tục lạc hậu; xử lý nghiêm các thầy bói, thầy cúng hành nghề mê tín dị đoan.
Theo ông Đãi, do địa bàn thôn Gò Da nằm cách xa trung tâm xã Sơn Ba gần 4h đi bộ đường rừng, giao thông cách trở nên nhận thức của đồng bào nơi đây còn lạc hậu. Huyện Sơn Hà đang tập trung xây dựng khu tái định cư Mang Po ở gần với trung tâm xã dự kiến sẽ di dời toàn bộ 39 hộ dân với 170 nhân khẩu ở thôn Gò Ga về đây sinh sống trong tháng 3 tới.
Theo vnexpress.net
Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014
JPMorgan có thể bị phạt 4 tỷ USD
Nhà băng lớn nhất nước Mỹ đã đạt thỏa thuận dự tính trả 4 tỷ USD cho Cơ quan Tài chính Nhà ở liên bang (FHFA), sau cáo buộc bán chứng khoán kém chất lượng cho các hãng cho vay thế chấp.
Số tiền này có thể được gộp vào thỏa thuận lớn hơn mà JPMorgan đang đàm phán với giới chức liên bang. JPMorgan đang bị điều tra tại Mỹ và nhiều nước khác sau scandal giao dịch gây thất thoát 6,2 tỷ USD năm ngoái, và hoạt động tuyển dụng "con quan" tại châu Á, Bloomberg cho biết.
Ngân hàng này đã phải trả 8 tỷ USD tiền phạt trong tổng số 28 tỷ USD dự phòng chi phí pháp lý, kể từ năm 2010. Chỉ riêng scandal giao dịch “Cá voi London" hãng đã phải chi ra gần 1 tỷ USD cho 5 cơ quan khác nhau.
Cơ quan Tài chính Nhà ở liên bang (FHFA) đã kiện JPMorgan và 17 ngân hàng khác từ năm 2011 và đòi 6 tỷ USD. Họ cho rằng, ngân hàng này đã cam kết sai về 33 tỷ USD chứng khoán đảm bảo bằng tài sản thế chấp và "phóng đại khả năng trả nợ của khách hàng".
Những chứng khoán trên đã được bán cho hai đại gia cho vay thế chấp Mỹ là Fannie Mae và Freddie Mac. Khi những người vay tiền bắt đầu vỡ nợ năm 2007, giá trị những chứng khoán này đều tụt dốc. Đến nay, Fannie Mae và Freddie Mac - hai cơ quan được FHFA giám sát, đã phải nhận 187,5 tỷ USD tiền cứu trợ từ Chính phủ.
Chi phí pháp lý lớn cũng khiến JPMorgan thua lỗ ần 400 triệu USD trong quý III, lần đầu tiên trong gần 10 năm. CEO Jamie Dimon cho biết: "Đây là việc rất đáng buồn. Chúng tôi vẫn đang đàm phán và dàn xếp vì có mỗi vụ lại có rất nhiều tổ chức liên quan".
Theo vnexpress.net
Số tiền này có thể được gộp vào thỏa thuận lớn hơn mà JPMorgan đang đàm phán với giới chức liên bang. JPMorgan đang bị điều tra tại Mỹ và nhiều nước khác sau scandal giao dịch gây thất thoát 6,2 tỷ USD năm ngoái, và hoạt động tuyển dụng "con quan" tại châu Á, Bloomberg cho biết.
Ngân hàng này đã phải trả 8 tỷ USD tiền phạt trong tổng số 28 tỷ USD dự phòng chi phí pháp lý, kể từ năm 2010. Chỉ riêng scandal giao dịch “Cá voi London" hãng đã phải chi ra gần 1 tỷ USD cho 5 cơ quan khác nhau.
Cơ quan Tài chính Nhà ở liên bang (FHFA) đã kiện JPMorgan và 17 ngân hàng khác từ năm 2011 và đòi 6 tỷ USD. Họ cho rằng, ngân hàng này đã cam kết sai về 33 tỷ USD chứng khoán đảm bảo bằng tài sản thế chấp và "phóng đại khả năng trả nợ của khách hàng".
Những chứng khoán trên đã được bán cho hai đại gia cho vay thế chấp Mỹ là Fannie Mae và Freddie Mac. Khi những người vay tiền bắt đầu vỡ nợ năm 2007, giá trị những chứng khoán này đều tụt dốc. Đến nay, Fannie Mae và Freddie Mac - hai cơ quan được FHFA giám sát, đã phải nhận 187,5 tỷ USD tiền cứu trợ từ Chính phủ.
Chi phí pháp lý lớn cũng khiến JPMorgan thua lỗ ần 400 triệu USD trong quý III, lần đầu tiên trong gần 10 năm. CEO Jamie Dimon cho biết: "Đây là việc rất đáng buồn. Chúng tôi vẫn đang đàm phán và dàn xếp vì có mỗi vụ lại có rất nhiều tổ chức liên quan".
Theo vnexpress.net
Thứ Ba, 8 tháng 4, 2014
Trước khi chia tay trộm xe Liberty của bạn gái
Nhiều lần năn nỉ Hương đưa xe mang đi cầm đồ nhưng không được, Long đẩy cô ra khỏi xe, phóng chiếc Vespa Liberty bỏ chạy.
Chiều 18/7, tòa án nhân dân Hà Nội xét xử Nguyễn Thành Long (25 tuổi, ở Tây Hồ) về tội Cướp tài sản theo kháng cáo xin giảm hình phạt của anh này. 4 tháng trước, tại phiên sơ thẩm, Long bị tòa án nhân dân quận Tây Hồ phạt 8 năm tù.
Theo bản án sơ thẩm, ngày 14/12/2012, chị Hương (22 tuổi, ở Hải Phòng) nói muốn chia tay với Long. Trong lần gặp cuối hai người hẹn hò cùng nhau đi ăn trưa.
Trên đường về, Long nảy sinh ý đồ chiếm đoạt xe Vespa Liberty của Hương. Long rủ Hươngvào quán cà phê nói chuyện. Vừa nói chuyện được một lát, Long hỏi mượn xe chạy về nhà có chút việc nhưng cô gái không đồng ý. Quyết thực hiện ý định, khi chở nhau về gần tới nhà, Long bảo Hương xuống đứng chờ rồi phóng xe bỏ chạy.
Hương bắt xe ôm đuổi theo. Đến trước cửa một dich vu cam do phát hiện xe mình đang dựng ở đây. Biết người yêu muốn cầm xe, Hương rút điện thoại gọi người nhà đến can thiệp liền bị Long giằng lấy ném đi.
Được người đi đường can ngăn, đôi nam nữ sau đó không to tiếng, cùng đi xe máy về. Dọc đường Long tiếp tục nài nỉ Hương giao xe vì anh ta rất cần tiền song bị từ chối. Qua khu vực vắng vẻ ở sau Viện dưỡng lão (quận Tây Hồ), Long đẩy cô gái xuống đường rồi phóng xe đến một hiệu cầm đồ ở phố Đặng Dung cầm được 30 triệu . Hươngsau đó trình báo sự việc với công an.
![]() |
| Trộm liberty của bạn gái mang đi cầm đồ |
Chiều 18/7, tòa án nhân dân Hà Nội xét xử Nguyễn Thành Long (25 tuổi, ở Tây Hồ) về tội Cướp tài sản theo kháng cáo xin giảm hình phạt của anh này. 4 tháng trước, tại phiên sơ thẩm, Long bị tòa án nhân dân quận Tây Hồ phạt 8 năm tù.
Theo bản án sơ thẩm, ngày 14/12/2012, chị Hương (22 tuổi, ở Hải Phòng) nói muốn chia tay với Long. Trong lần gặp cuối hai người hẹn hò cùng nhau đi ăn trưa.
Trên đường về, Long nảy sinh ý đồ chiếm đoạt xe Vespa Liberty của Hương. Long rủ Hươngvào quán cà phê nói chuyện. Vừa nói chuyện được một lát, Long hỏi mượn xe chạy về nhà có chút việc nhưng cô gái không đồng ý. Quyết thực hiện ý định, khi chở nhau về gần tới nhà, Long bảo Hương xuống đứng chờ rồi phóng xe bỏ chạy.
Hương bắt xe ôm đuổi theo. Đến trước cửa một dich vu cam do phát hiện xe mình đang dựng ở đây. Biết người yêu muốn cầm xe, Hương rút điện thoại gọi người nhà đến can thiệp liền bị Long giằng lấy ném đi.
Được người đi đường can ngăn, đôi nam nữ sau đó không to tiếng, cùng đi xe máy về. Dọc đường Long tiếp tục nài nỉ Hương giao xe vì anh ta rất cần tiền song bị từ chối. Qua khu vực vắng vẻ ở sau Viện dưỡng lão (quận Tây Hồ), Long đẩy cô gái xuống đường rồi phóng xe đến một hiệu cầm đồ ở phố Đặng Dung cầm được 30 triệu . Hươngsau đó trình báo sự việc với công an.
Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014
Cá độ bóng đá đã hủy hoại cuộc đời của nhiều người
Nhiều bạn trẻ giũa tuổi xuân đã rơi vào cảnh cùng quẫn, bế tắc, tự đánh mất tương lai của mình và niềm tin của người thân khi lao vào chốn đỏ đen.
Chuyện dân độ làm khách quen của tiệm cam do, vay mượn đủ cách, thậm chí cả phạm tội để có tiền chơi cá độ là tình trạng thường diễn ra sau khi kết thúc những trận cầu.
“Nhờ ông đi với tui ra cắm chiếc xe rồi chở tui về với. Nhanh lên chứ sắp đến giờ đá lại rồi”, Thành (SV một trường kỹ thuật ở Q.Thủ Đức, TP.HCM) bảo tôi. Thành phóng xe như bay ra khỏi quán cà phê, đến phía trước ĐH Giao thông vận tải (đường Lê Văn Việt, Q.9), Thành tấp vào một tiệm cầm đồ rút nhanh giấy tờ chiếc xe máy đưa cho chủ.
“Lấy bao nhiêu”, chủ quán hỏi, Thành nói 7 chai (7 triệu đồng). Chủ quán gọi điện cho ai đó và khoảng vài phút sau có một người đem tiền đến tiệm cầm đồ đưa cho Thành.
Khi chúng tôi quay trở về lò cá độ thì Thành giành lái xe, chạy bạt mạng cho kịp giờ bắt kèo của trận sắp tới. “Nghĩ làm sao mà thằng Genoa (một đội dự giải vô địch quốc gia Ý) lại hòa 0-0 với thằng Lecce yếu nhất bảng. Đen thật”, Thành ngước cổ ra sau than thở với tôi chuyện đã thua độ lúc đầu giờ tối.
Gần 12g đêm, Thành thất thểu đi ngang qua chỗ tôi ngồi nói giọng buồn rầu: “Chán quá, thua còn có 2 chai”. Sau đêm đó thì tôi không thấy Thành đến quán chơi bóng nữa. Mấy người quen biết nói Thành hết tiền rồi.
Bẵng đi một vài tuần tôi mới thấy Thành xuất hiện lại ở quán, ngồi xem bóng đá ở một góc khuất khó nhận ra. Hết hiệp 1, chúng tôi xuống dưới xem kèo hiệp 2 thì phía quán trên có tiếng la đánh nhau. Cả đám bu lại xem thì thấy Thành đang bị ba thanh niên khác kẹp lại đánh hội đồng. Không ai dám vào can.
“Mày tưởng chạy đi Đồng Nai là thoát hả. Khi nào mới trả tiền cho tao”, một thanh niên trong nhóm vừa đánh vừa hét vào mặt Thành. Đánh xong đám thanh niên lên xe máy bỏ đi, quẳng lại những lời hăm dọa chết chóc về phía Thành. Còn Thành thì áo quần xộc xệch, lủi thủi đi khỏi quán.
Nhớ lại khi mới quen Thành, cậu tỏ ra sành sỏi bóng đá và hăm hở phân tích phương pháp bắt độ “thắng chắc” của mình để tôi “mở mắt”. Thành nói mình vận dụng lý thuyết xác suất thống kê để cá độ bóng đá.
“Khi anh đánh 1 mà thua thì đánh tiếp 2. Đánh 2 thua thì đánh 4, cứ gấp đôi như vậy mà đánh. Vì mình có thắng có thua xen nhau nên khi gặp trận thắng số tiền kiếm được vẫn lớn hơn tổng số tiền thua”, Thành lý giải.
Vì thực tế mỗi trận bóng Thành đánh 1 triệu đồng, thua Thành đánh lên 2 triệu, thua nữa Thành đánh 4 triệu, thắng trận tính ra vẫn lời. Nhưng có dạo Thành thua nhiều trận liên tiếp, không đủ tiền để đánh gấp đôi lên được và không có cách nào đánh tiếp gỡ lại. Việc Thành cầm xe và vay mượn, dẫn đến không thể trả nợ được, bị đánh là chuyện đương nhiên.
Từ ngày xảy ra chuyện bị đánh đó, không ai nghe gì về tin tức của Thành nữa. Đám bạn học bảo với tôi Thành đã bỏ học vì nợ nần.
Chưa thấy ai từng xây nhà từ việc trúng độ bóng đá mà chỉ toàn thấy việc ngược lại...
Khi xem những tin tức về cướp giật, giết người liên quan đến cá độ bóng đá, hay chứng kiến những chuyện đã xảy ra, mỗi chúng tôi đều nghĩ chuyện đó rất có thể xảy đến với mình nếu “máu me” ăn thua quá lớn.
Chuyện tương tự xảy ra không lâu khi chúng tôi còn chơi ở lò cá độ trên đường Lê Văn Chí. Tôi thấy người đàn ông ngoài 50 tuổi bắt độ đều đặn mỗi trận 1-2 triệu đồng. Khi đến quán cà phê xem bóng, ông chọn một góc riêng ngồi xem, đội nào đá vào ông cũng không tỏ vẻ gì vui mừng hay thất vọng.
“Tao chơi cả chục năm quen rồi chứ có phải tụi bay đâu mà hồi hộp”, ông nói. Ông kể mình đã mất miếng đất vào bóng đá và đá gà, bao nhiêu tiền của hai vợ chồng làm ra cũng tiêu tan theo hết. Giờ đây ông chơi như một thói quen, có tiền là chơi, nhiều chơi nhiều ít chơi ít.
Đùng một cái ông không đến lò cá độ nữa. Hỏi ra mới biết ông đánh cắp tiền của người em gái, thua độ và bỏ đi. Bà vợ ông bán hủ tiếu vỉa hè lâu lâu lại đến quán cà phê hỏi xem có ai biết tin của ông không. Vài tuần sau không ai còn nhắc đến ông nữa.
Thỉnh thoảng mấy đứa chúng tôi quen nhau khi chơi cá độ tập trung uống cà phê, bàn xem tối nay có trận nào “kèo thơm” (dễ thắng) thì cùng nhau bắt. Rồi chúng tôi thử thống kê xem trước giờ ai thắng được nhiều tiền nhất. Kết quả là ai cũng thua.
“Đầu năm đến nay em thua lai rai hết gần 20 chai rồi. Bây giờ chơi ít để mùa Euro tới còn “đạn” mà chơi”, Tuấn, bạn học với Thành “thống kê”, cho biết. Hỏi ra Tuấn cũng đã cầm xe, máy vi tính đến mấy lần. Có đợt không có tiền chuộc lại, quá hạn để mất luôn xe, Tuấn nói với gia đình là mất xe và ba mẹ ở quê đã mua lại xe mới cho con “đi học”.
Nhiều sinh viên mê cá độ như Tuấn người thì nợ môn, kẻ bỏ học, vay mượn bạn bè, người thân khiến những người xung quanh gặp mặt đều phải dè chừng.
Tôi cũng đã chứng kiến nhiều trường hợp vào tù ra tội vì trót dính vào cá độ bóng đá. Giết người, cướp của, lừa cha mẹ, dối bạn bè có đủ cả. Bà N.T.H. (quê Bình Phước) có con trai đang bị giam ở trại giam Chí Hòa (TP.HCM) với tội cướp giật tài sản cũng vì cá độ bóng đá.
Cứ mỗi hai tháng một lần bà H. bỏ công việc xuống TP.HCM thăm nuôi con. “Nó học sắp ra nghề không biết vì sao thành như vậy”, bà mẹ này nói trong nước mắt.
Theo chân giới cá độ bóng đá từ Q.9 đến Thủ Đức trong nhiều ngày, tôi hỏi mãi cũng không tìm ra được có ai đã từng xây nhà từ tiền thắng độ đá banh, trở nên giàu có nhờ cái “nghề” này mà chỉ thấy toàn những chuyện ngược lại.
Những tỉ lệ cược được nhà cái đưa ra đánh vào tâm lý ăn thua của đám đông, những bất ngờ không lường trước của trái bóng tròn đã đưa nhiều cuộc đời đến bi kịch. Cuộc chơi này ai đã lỡ dính vào nếu không dừng lại được thì phía trước chỉ là đường cùng...
Theo Báo Tuổi Trẻ
Chuyện dân độ làm khách quen của tiệm cam do, vay mượn đủ cách, thậm chí cả phạm tội để có tiền chơi cá độ là tình trạng thường diễn ra sau khi kết thúc những trận cầu.
“Nhờ ông đi với tui ra cắm chiếc xe rồi chở tui về với. Nhanh lên chứ sắp đến giờ đá lại rồi”, Thành (SV một trường kỹ thuật ở Q.Thủ Đức, TP.HCM) bảo tôi. Thành phóng xe như bay ra khỏi quán cà phê, đến phía trước ĐH Giao thông vận tải (đường Lê Văn Việt, Q.9), Thành tấp vào một tiệm cầm đồ rút nhanh giấy tờ chiếc xe máy đưa cho chủ.
“Lấy bao nhiêu”, chủ quán hỏi, Thành nói 7 chai (7 triệu đồng). Chủ quán gọi điện cho ai đó và khoảng vài phút sau có một người đem tiền đến tiệm cầm đồ đưa cho Thành.
Khi chúng tôi quay trở về lò cá độ thì Thành giành lái xe, chạy bạt mạng cho kịp giờ bắt kèo của trận sắp tới. “Nghĩ làm sao mà thằng Genoa (một đội dự giải vô địch quốc gia Ý) lại hòa 0-0 với thằng Lecce yếu nhất bảng. Đen thật”, Thành ngước cổ ra sau than thở với tôi chuyện đã thua độ lúc đầu giờ tối.
Gần 12g đêm, Thành thất thểu đi ngang qua chỗ tôi ngồi nói giọng buồn rầu: “Chán quá, thua còn có 2 chai”. Sau đêm đó thì tôi không thấy Thành đến quán chơi bóng nữa. Mấy người quen biết nói Thành hết tiền rồi.
Một "con độ" vò đầu bứt tóc khi thua cược.
Bẵng đi một vài tuần tôi mới thấy Thành xuất hiện lại ở quán, ngồi xem bóng đá ở một góc khuất khó nhận ra. Hết hiệp 1, chúng tôi xuống dưới xem kèo hiệp 2 thì phía quán trên có tiếng la đánh nhau. Cả đám bu lại xem thì thấy Thành đang bị ba thanh niên khác kẹp lại đánh hội đồng. Không ai dám vào can.
“Mày tưởng chạy đi Đồng Nai là thoát hả. Khi nào mới trả tiền cho tao”, một thanh niên trong nhóm vừa đánh vừa hét vào mặt Thành. Đánh xong đám thanh niên lên xe máy bỏ đi, quẳng lại những lời hăm dọa chết chóc về phía Thành. Còn Thành thì áo quần xộc xệch, lủi thủi đi khỏi quán.
Nhớ lại khi mới quen Thành, cậu tỏ ra sành sỏi bóng đá và hăm hở phân tích phương pháp bắt độ “thắng chắc” của mình để tôi “mở mắt”. Thành nói mình vận dụng lý thuyết xác suất thống kê để cá độ bóng đá.
“Khi anh đánh 1 mà thua thì đánh tiếp 2. Đánh 2 thua thì đánh 4, cứ gấp đôi như vậy mà đánh. Vì mình có thắng có thua xen nhau nên khi gặp trận thắng số tiền kiếm được vẫn lớn hơn tổng số tiền thua”, Thành lý giải.
Vì thực tế mỗi trận bóng Thành đánh 1 triệu đồng, thua Thành đánh lên 2 triệu, thua nữa Thành đánh 4 triệu, thắng trận tính ra vẫn lời. Nhưng có dạo Thành thua nhiều trận liên tiếp, không đủ tiền để đánh gấp đôi lên được và không có cách nào đánh tiếp gỡ lại. Việc Thành cầm xe và vay mượn, dẫn đến không thể trả nợ được, bị đánh là chuyện đương nhiên.
Từ ngày xảy ra chuyện bị đánh đó, không ai nghe gì về tin tức của Thành nữa. Đám bạn học bảo với tôi Thành đã bỏ học vì nợ nần.
Chưa thấy ai từng xây nhà từ việc trúng độ bóng đá mà chỉ toàn thấy việc ngược lại...
Không dừng lại là đến đường cùng
Khi xem những tin tức về cướp giật, giết người liên quan đến cá độ bóng đá, hay chứng kiến những chuyện đã xảy ra, mỗi chúng tôi đều nghĩ chuyện đó rất có thể xảy đến với mình nếu “máu me” ăn thua quá lớn.
Chuyện tương tự xảy ra không lâu khi chúng tôi còn chơi ở lò cá độ trên đường Lê Văn Chí. Tôi thấy người đàn ông ngoài 50 tuổi bắt độ đều đặn mỗi trận 1-2 triệu đồng. Khi đến quán cà phê xem bóng, ông chọn một góc riêng ngồi xem, đội nào đá vào ông cũng không tỏ vẻ gì vui mừng hay thất vọng.
“Tao chơi cả chục năm quen rồi chứ có phải tụi bay đâu mà hồi hộp”, ông nói. Ông kể mình đã mất miếng đất vào bóng đá và đá gà, bao nhiêu tiền của hai vợ chồng làm ra cũng tiêu tan theo hết. Giờ đây ông chơi như một thói quen, có tiền là chơi, nhiều chơi nhiều ít chơi ít.
Đùng một cái ông không đến lò cá độ nữa. Hỏi ra mới biết ông đánh cắp tiền của người em gái, thua độ và bỏ đi. Bà vợ ông bán hủ tiếu vỉa hè lâu lâu lại đến quán cà phê hỏi xem có ai biết tin của ông không. Vài tuần sau không ai còn nhắc đến ông nữa.
Thỉnh thoảng mấy đứa chúng tôi quen nhau khi chơi cá độ tập trung uống cà phê, bàn xem tối nay có trận nào “kèo thơm” (dễ thắng) thì cùng nhau bắt. Rồi chúng tôi thử thống kê xem trước giờ ai thắng được nhiều tiền nhất. Kết quả là ai cũng thua.
“Đầu năm đến nay em thua lai rai hết gần 20 chai rồi. Bây giờ chơi ít để mùa Euro tới còn “đạn” mà chơi”, Tuấn, bạn học với Thành “thống kê”, cho biết. Hỏi ra Tuấn cũng đã cầm xe, máy vi tính đến mấy lần. Có đợt không có tiền chuộc lại, quá hạn để mất luôn xe, Tuấn nói với gia đình là mất xe và ba mẹ ở quê đã mua lại xe mới cho con “đi học”.
Nhiều sinh viên mê cá độ như Tuấn người thì nợ môn, kẻ bỏ học, vay mượn bạn bè, người thân khiến những người xung quanh gặp mặt đều phải dè chừng.
Tôi cũng đã chứng kiến nhiều trường hợp vào tù ra tội vì trót dính vào cá độ bóng đá. Giết người, cướp của, lừa cha mẹ, dối bạn bè có đủ cả. Bà N.T.H. (quê Bình Phước) có con trai đang bị giam ở trại giam Chí Hòa (TP.HCM) với tội cướp giật tài sản cũng vì cá độ bóng đá.
Cứ mỗi hai tháng một lần bà H. bỏ công việc xuống TP.HCM thăm nuôi con. “Nó học sắp ra nghề không biết vì sao thành như vậy”, bà mẹ này nói trong nước mắt.
Theo chân giới cá độ bóng đá từ Q.9 đến Thủ Đức trong nhiều ngày, tôi hỏi mãi cũng không tìm ra được có ai đã từng xây nhà từ tiền thắng độ đá banh, trở nên giàu có nhờ cái “nghề” này mà chỉ thấy toàn những chuyện ngược lại.
Những tỉ lệ cược được nhà cái đưa ra đánh vào tâm lý ăn thua của đám đông, những bất ngờ không lường trước của trái bóng tròn đã đưa nhiều cuộc đời đến bi kịch. Cuộc chơi này ai đã lỡ dính vào nếu không dừng lại được thì phía trước chỉ là đường cùng...
Theo Báo Tuổi Trẻ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












