Thứ Năm, 15 tháng 5, 2014

Cầm đồ cầm cố cả tương lai

Phạm Văn T. - sinh viên năm cuối Trường đại học Bách khoa - là một trong những "khách hàng quen thuộc" của các tiệm cam do gia re trên phố Bạch Mai. T. rất thông minh, bạn bè học cùng từ thời phổ thông cho tới đại học đều phải công nhận như vậy, song lại học hành rất tài tử. Học được kỳ đầu năm thứ nhất, T. lĩnh xong học bổng liền "khao" đám bạn ở cửa hàng điện tử. Không ngờ, đó đã trở thành vết trượt khiến cậu chết chìm trong đó.


Cầm đồ cầm cố cả tương lai

T. nghiện "đế chế", và tuần nào cũng phải đi "đọ tài" cùng các cao thủ trên mạng. Dần dà, T. cùng nhóm bạn lập hội đánh ăn tiền. Và thế là bao nhiêu thời gian, công sức T. dồn cho niềm đam mê bất tận là đế chế. Chơi có thắng, có thua, chỉ biết rằng tiền học phí bố mẹ cho, tiền ăn, tiêu hàng tháng bị T. ném hết vào trò chơi này. Đỉnh điểm, chiếc máy tính mà cậu coi như "tri kỷ" cũng bị ném vào cửa tiệm cầm đồ để lấy tiền đi thi đấu. Học hành chểnh mảng, T. đã bị nhà trường “mời” ở lại học tiếp để kiến thức cho thêm phần chắc chắn.

Tuy thế, "trình độ cầm đồ" của T. chỉ đáng "xách dép" cho Nguyễn Minh Đ., sinh viên Trường đại học Kinh tế quốc dân. Là dân Hà Nội gốc, Đ. được cha mẹ tạo điều kiện sắm cho xe đẹp, điện thoại xịn... Thế nhưng sẵn có máu đỏ đen trong người, chỉ cần 1-2 trận bóng là "đi đứt" con xe. Còn con điện thoại cáu cạnh cũng được gửi tạm ở tiệm cầm đồ quen với lai suat cam do thấp để rải lô, đề nhằm gỡ gạc.

Sau khi đám đồ của mình đã ra đi không hẹn ngày về, Đ. quay sang đồ của... bạn. Biết Đ. là công tử Hà thành, bạn bè cũng chả nghi ngờ gì mà không giao chìa khóa xe cho cậu ta. Một cái, hai cái, ba cái... cho đến cái thứ bảy thì Đ. mò về nhà nằm vật ra... ăn vạ. Mẹ Đ. xót con, mới hỏi nguyên do. Đ. vừa thẽ thọt với mẹ thì ông bố nghe được. Ông nổi giận lôi đình, cho Đ. thưởng thức tác phẩm "năm anh em đi tìm má" rồi đuổi thẳng cổ. Bà mẹ chờ cho chồng nguôi giận mới lén dẫn Đ. đi chuộc đủ 7 chiếc xe về cho con rồi bắt Đ. viết "bản kiểm điểm", "hứa sẽ cải tạo tốt".

Sau một tuần tỏ ra ngoan ngoãn, một ngày nọ bà mẹ không thấy Đ. về nhà ăn cơm. Gọi điện thoại cho các bạn cũng không thấy cậu quý tử đâu. Đang định đi báo công an thì Đ. gọi điện về khóc mếu: "Con đang ở trong... Đồng Nai. Con trót cắm xe của bạn, bọn nó siết nợ ghê quá...". Bà mẹ hoảng hồn: "Con cắm ở đâu? Làm gì đến nỗi phải trốn vào tận trong đó hả con ơi?". Lúc bấy giờ Đ. mới "lật bài ngửa": "Con cắm chiếc... Honda Civic của bạn cơ ạ"... Cuối cùng thì xe cũng về với chủ, Đ. cũng trở lại Hà Nội. Thế nhưng từ đó, Đ. được... nghỉ học hẳn. Suốt ngày ở nhà dưới sự quản thúc của mama.

Theo CAND

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét